Chương 16.3: Tâm Đầu Ý Hợp

Rồi chuyện bất ngờ đầu tiên xảy ra.

Khi chỉ còn cách Khương Lê chưa đầy một mét, người đang gọi điện vô tình va vào Tần Thi Nguyệt.

Tần Thi Nguyệt mang giày cao gót mảnh, chân không vững, suýt ngã nhào. Theo phản xạ, cô túm lấy Khương Lê bên cạnh để giữ thăng bằng.

Kỳ Dung Liễm, người mới đi được khoảng mười mét, đột nhiên nghe thấy tiếng “hét” vang vọng trong đầu.

[Cái gì đang xảy ra vậy trời? Sao chẳng có ai lo liệu thế này? Nếu không có người thì quỷ cũng được, giúp với!]

Anh khựng lại, cảm thấy mình, với tư cách trưởng bối, nên xem thử xem chuyện gì đã xảy ra.

Rất nhanh, điều bất ngờ thứ hai cũng ập tới.

Khương Lê bị kéo bất ngờ, để giữ thăng bằng, chân cô trượt sang một bên. Không may, đế giày của cô lại giẫm trúng vũng nước.

Đúng lúc đó, Tần Thi Nguyệt đã đứng vững và buông tay.

[Cứu cứu cứu! Sao chẳng có gì để bám thế này? Sắp ngã rồi! Không giữ nổi nữa!]

[Ôi trời ơi, các vị thần thánh ơi, hiện linh đi mà! Con hứa sẽ thắp nhang, nhiều nhang, to bao nhiêu cũng được! Con còn sẽ cúng tiền công đức nữa, đốt cả vàng mã nữa, xin đấy!]

Vừa khi Tần Thi Nguyệt buông tay, Khương Lê mất hoàn toàn thăng bằng, giày lại trơn vì nước, cả người cô ngã ngửa ra sau—

Sau đó thì , wow, Kỳ Dung Liễm xuất hiện như một bóng ma, vững vàng đỡ lấy eo cô, mang lại cảm giác an toàn tuyệt đối.

Khương Lê ngớ người, suy nghĩ trong đầu đột ngột trống rỗng.

Hôm nay cô mặc áo sơ mi tencel mùa hè, vải mỏng nên cảm nhận rõ nhiệt độ từ bàn tay anh, to và ấm, gần như bao trọn eo cô. Lớp vải mỏng như bị đốt cháy, cảm giác lan nhanh khắp người cô.

Khương Lê quên cả chớp mắt. Từ góc độ này nhìn lên, đôi mắt anh hơi cụp xuống, tập trung nhìn cô. Hàng mi dài cong như một chiếc cọ nhỏ, gãi ngứa trong lòng cô.

Yết hầu của anh đặc biệt nổi bật từ góc này, khẽ lăn nhẹ một cái, trông quyến rũ chết người.

Phải nói thật.

Người đàn ông này đúng là một cực phẩm, lại còn vô tình đạp trúng mọi điểm chí mạng trong sở thích của cô.

Kỳ Dung Liễm hơi ngừng lại vài giây, ổn định hơi thở rồi trầm giọng nói: “Khương Lê, đơ rồi à? Giờ đứng lên, từ từ thôi.”

“Nếu còn không đứng, tôi sẽ buông tay đấy.”

Khoảnh khắc vừa rồi, để mượn lực, Khương Lê vô thức túm chặt áo sơ mi của anh. Chiếc áo vốn làm từ chất liệu dễ nhăn, giờ bị cô nhéo đến hằn rõ vài nếp gấp lộ liễu.

Khương Lê loạng choạng đứng vững, kinh hãi hỏi: “Anh đến đây từ lúc nào thế?”

[Rõ ràng lúc nãy còn chẳng thấy bóng dáng đâu. Đừng nói là anh nghe thấy tiếng cầu cứu trong đầu tôi rồi dịch chuyển tức thời đến nhé? Trời ơi, tôi có nên thật sự đi thắp nhang không nhỉ?]

[Phải công nhận, đúng lúc thế này, tên đàn ông này mang lại cảm giác an toàn đỉnh thật.]

[Tự dưng thấy muốn tìm yêu đương rồi! Phải mau kiếm đủ hai tỷ thôi, đi gặp “hồng hài nhi” của mình mới được!]

Nụ cười trên môi Kỳ Dung Liễm dần tắt.

“Hồng hài nhi” à? Cô đúng là chẳng sợ mệt chết mình.

"Cảm ơn anh ba, nếu không có anh xuất hiện kịp thời, em chắc chắn đã ngã như chó..." Cô dừng lại, sửa lại bằng một từ tao nhã hơn: "Suýt nữa thì ngã bẽ mặt rồi."

Một bên, Tần Thi Nguyệt nhìn người đàn ông mà Khương Lê gọi là anh ba, ánh mắt đầy kinh ngạc.

Thực ra, cô ta chưa bao giờ gặp người nhà họ Kỳ. Các mỗi quan hệ của cô và gia đình Kỳ hoàn toàn không trùng nhau, Những gì cô biết về Kỳ tam thiếu chỉ đến từ nhóm tiểu thư mà cô chơi cùng.

Trong nhóm họ, danh tiếng của Kỳ tam thiếu gần như là tệ đến mức chạm đáy mà ai cũng biết. Đặc biệt, hơn nửa năm trước, có một tiểu thư vì không muốn gả cho anh mà dọa sẽ tự tử.

Khi ấy, Tần Thi Nguyệt đã tưởng tượng ra hình ảnh của Kỳ tam thiếu trong đầu.

Nhưng Kỳ tam thiếu trước mặt cô ta lại hoàn toàn khác xa với tưởng tượng. Khí chất trưởng thành, chững chạc vô cùng.

Tần Thi Nguyệt lắc đầu, tự nhủ không nên đánh giá người khác qua vẻ bề ngoài. Dù anh ta có bề ngoài lịch sự, chính trực đến đâu, cũng không thể xóa bỏ được sự thật rằng anh là một kẻ ăn chơi trác táng.

Nhưng quan hệ giữa Khương Lê và anh ta trở nên tốt thế này từ khi nào vậy?

Thấy Khương Lê nhìn Kỳ tam thiếu với ánh mắt đầy ngưỡng mộ, còn nói những lời khen ngợi không ngừng, bầu không khí giữa hai người hòa hợp đến mức khó tin, khiến Tần Thi Nguyệt vô cùng nghi ngờ, quên mất mình đến tìm Khương Lê để làm gì.

Sau khi xác nhận Khương Lê không bị ngã đau, Tần Thi Nguyệt nhận được một cuộc gọi nói rằng khu triển lãm xảy ra chút vấn đề, nên vội vã rời đi.

Khương Lê đang bận nhân cơ hội này để bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc với Kỳ tam thiếu nên không chú ý đến việc cô ta đã rời đi.

"… Anh nói xem chúng ta có phải rất có duyên không? Vừa nãy lúc em sắp ngã, trong lòng chỉ nghĩ, giá mà có anh ba ở đây thì tốt quá. Nhất định anh sẽ kịp thời đỡ lấy em."

Khương Lê thao thao bất tuyệt, nhưng lại thấy ánh mắt của Kỳ Dung Liễm nhìn cô mang theo nụ cười ý vị khó hiểu, hỏi ngược lại: "Thật sao?"

Anh biết rất rõ.

Rõ ràng vừa nãy trong lòng cô nghĩ rằng, chỉ cần có người hay thần, hoặc ma nào giúp cô đều được.

"Thật mà! Chúng ta đúng là tâm linh tương thông, anh ba, anh cũng thấy thế đúng không?"

Cô làm bộ mong chờ câu trả lời của anh, còn không quên đưa tay muốn vuốt phẳng nếp nhăn trên áo anh.

Kỳ Dung Liễm nắm lấy cổ tay đang hành động thiếu suy nghĩ của cô, bình thản nói: "Tay em không phải bàn là."

Bàn tay anh giữ lấy tay cô, lần này không còn lớp vải ngăn cách, nhiệt độ trở nên rõ ràng hơn, như một cái lò sưởi.

Sự chú ý của cô hoàn toàn bị thu hút bởi điều này, đến mức quên cả phản bác lại câu nói của anh, cũng quên luôn việc chửi thầm anh như mọi khi.

"Anh ba, vì anh đã cứu em, nên em nhất định phải báo đáp anh."

Kỳ Dung Liễm khá tò mò về cách báo đáp mà cô nhắc tới.

"Em định báo đáp thế nào? Nói trước, bây giờ là xã hội pháp trị hòa bình, lựa chọn lấy thân báo đáp là không được phép đâu."

Khương Lê hơi cau mày, vừa định phản bác thì đột nhiên giãn mày, làm ra vẻ mặt ngây thơ và ngốc nghếch, thuận theo lời anh mà tiếp tục: "Anh ba nói đúng, chúng ta vốn có hôn ước, đâu cần lấy thân báo đáp, vì chúng ta đã thuộc về nhau rồi mà."

[Dám trêu chọc mình à, để xem tôi có làm anh tức chết không!]

[Tên đàn ông chó này, ấn tượng vừa tốt lên chút lại lộ nguyên hình, chó vẫn hoàn chó!]

"Đã thuộc về nhau rồi?" Kỳ Dung Liễm không trả lời cô, ánh mắt trầm xuống đôi chút.

Tay anh thả lỏng bên hông quần, như vẫn cảm nhận được sự khác biệt khi chạm vào cổ tay cô, cùng với mùi hương thoang thoảng của thảo mộc lan nhè nhẹ khi anh đỡ cô.

Đè nén những ý nghĩ kỳ lạ và không thích hợp, anh bỗng không còn hứng thú để tiếp tục nói chuyện.

-còn tiếp-