Kỳ Dung Liễm thả con vẹt trở về tiểu cảnh được thiết kế riêng, phủi nhẹ hai lần bụi trên vai, vẻ mặt trầm tĩnh.
“Khương Lê, có chuyện này tôi muốn em hiểu rõ.”
Anh vừa dứt lời, điện thoại trong túi rung liên tục, chuông reo không ngừng. Kỳ Dung Liễm buộc phải lấy điện thoại ra xem, thầm thở dài, biết hôm nay không phải lúc thích hợp để nói rõ mọi chuyện.
“Xin lỗi, tôi có việc cần xử lý. Để hôm khác sẽ nói với em sau.”
Lịch sự để lại lời nhắn, Kỳ Dung Liễm nhận cuộc gọi, sải bước về phía gara, dáng vẻ như đang vội xử lý một chuyện vô cùng khẩn cấp.
Nhìn theo bóng lưng cao lớn ấy, Khương Lê thầm tấm tắc bờ vai rộng, đôi chân dài hoàn hảo của người đàn ông kia. Sau đó, cô quay lại đùa nghịch con vẹt mồm mép hay chửi bậy, rồi tiếp tục dạo quanh nhà họ Kỳ.
Dinh thự nhà họ Kỳ có diện tích rất lớn, cây xanh phủ kín, mang phong cách vườn cảnh truyền thống. Chỉ riêng việc đi dạo một vòng đã tốn gần nửa tiếng đồng hồ.
Lúc ngang qua một khu vườn, Khương Lê nghe thấy tiếng hai người làm vườn đang nói chuyện. Họ đứng cách cô một tảng giả sơn, do góc nhìn hạn chế nên không nhìn thấy cô.
“Tôi vừa thấy anh ấy, gần đây anh ấy đến đây cũng khá thường xuyên.”
“Anh nào cơ?”
Người kia hạ thấp giọng, nói nhỏ hơn: “Là cậu con trai út của Kỳ lão gia ấy.”
“À, là anh ấy à. Đúng rồi, dạo này tôi cũng thấy anh ấy vài lần.”
Khương Lê bừng tỉnh, hóa ra họ đang nói về Kỳ Dung Liễm – người mà cô chưa từng gặp mặt trước đây nhưng đã nghe nhắc đến không ít lần.
Không muốn vô tình nghe trộm chuyện của người khác, cô định rời đi, nhưng câu nói tiếp theo lại lọt vào tai cô.
Người nói chuyện có giọng khá trẻ: “Anh ấy đúng là đáng gờm. Dạo này nhị tiên sinh bị anh ấy chèn ép đến nghẹt thở. Họ đang cố mượn số cổ phần trong tay lão gia để gượng dậy, nên mới gấp rút muốn con trai mình kết hôn, lập gia đình. Như vậy, khi phân chia cổ phần lão gia sẽ ưu tiên cho họ hơn.”
Người kia có giọng hơi lớn tuổi hơn liền ngắt lời: “Cậu nghe những chuyện này ở đâu ra vậy?”
“Nhị tiên sinh ở đây mà, tôi làm việc đôi lúc nghe lén được đôi ba câu.”
“Nghe thì nghe, nhưng đừng nói lung tung. Đây là chuyện của nhà người ta, nếu bị phát hiện thì chúng ta còn giữ được việc này không?”
“Rồi rồi, tôi không nói nữa.”
Khương Lê không lên tiếng quấy rầy, lặng lẽ rời khỏi đó.
Khi quay về đại sảnh nhà họ Kỳ, cô nhận được cuộc gọi từ Đặng Mạn Như, hỏi cô đã dạo xong chưa để cùng bà đến dùng bữa với Kỳ phu nhân.
–
Nhà họ Kỳ có hai phòng ăn, hôm nay họ chọn phòng ăn nhỏ, nơi đặt một chiếc bàn tròn, ở giữa có đĩa xoay – một phong cách không thường thấy ở những gia đình giàu có.
Được biết đây là thói quen của Kỳ lão gia. Ông thích dùng bữa trên bàn tròn ở nhà, vì ông cảm thấy như vậy mới có không khí gia đình.
Trên bàn ăn hôm nay là những món ăn gia đình, chủ yếu là món chay, xen kẽ vài món mặn.
Kỳ phu nhân nói: “Tuổi tôi cũng đã lớn, khẩu vị ngày càng thanh đạm. Nếu mọi người không quen, cứ nói, tôi sẽ bảo người làm bếp chuẩn bị thêm vài món hợp khẩu vị.”
“Chị đâu có già, tôi còn muốn học chị bí quyết giữ gìn đấy chứ, nhìn chị trẻ trung hơn tôi nhiều.” Đặng Mạn Như mỉm cười đáp lại.
Bà Kỳ khẽ mỉm cười, tao nhã cầm đũa lên: “Mọi người ăn đi. Ban đầu tôi định gọi cái đứa không ra gì ấy tới. Ai ngờ lại đúng lúc nó bận việc không đến được. Để lần sau tôi sắp xếp cho nó và Tiểu Lê gặp nhau, trò chuyện thêm.”
Biết bà đang nói về Kỳ tam thiếu, Khương Lê tự nhiên tiếp lời: “Cháu vừa gặp anh ba ở khu vườn nhỏ, nói chuyện được vài câu, nhưng anh ấy bận việc nên đi rồi.”
Biểu cảm của bà Kỳ lộ rõ vẻ ngạc nhiên, đặt đũa xuống.
“Hai đứa gặp nhau rồi à? Đúng là đứa trẻ lớn rồi không giữ được. Biết đến gặp Tiểu Lê nhưng không qua thăm mẹ nó. Sao nào, Tiểu Lê thấy nó thế nào? Có hợp ý không?”
Khương Lê lướt nhanh qua những câu chuyện vừa rồi, chắc chắn trả lời: “Rất hợp ý ạ.”
Bà Kỳ gật đầu hài lòng, nghĩ rằng Kỳ Tiêu đã hết giận và chấp nhận mối hôn sự này.
Lần trước bà vừa đề cập chuyện này với Kỳ Tiêu, nó đã lái xe rời đi ngây lập tức với vẻ mặt lạnh lùng, nói rằng mình không bao giờ đồng ý, thậm chí còn chặn hết liên lạc với người nhà.
Chồng bà, Kỳ Tòng Hiền, tức giận đến mức đóng băng toàn bộ thẻ của con trai, nghĩ rằng đứa con này quen sống trong nhung lụa, không lâu sau sẽ phải quay về nhận lỗi.
Nhưng đến tận bây giờ, Kỳ Tiêu vẫn chưa hoàn toàn thỏa hiệp.
Thậm chí để gọi nó đến hôm nay, cô phải nhờ người quen biết Kỳ Tiêu chuyển lời giúp.
Kỳ phu nhân châm một vòng hương thơm đã chuẩn bị sẵn, mùi hương nhè nhẹ lan tỏa khắp căn phòng.
Thôi vậy, ít ra nó cũng chịu đến xem người kết hôn là ai, cũng coi như một khởi đầu, cứ từ từ mà tiến.
–
Buổi chiều, Khương Lê nhận lại ổ cứng đã sửa từ kỹ thuật viên chuyên nghiệp. Tất cả dữ liệu trong ổ đều được khôi phục hoàn hảo, không bị hỏng hóc gì.
Mang theo ổ cứng về căn hộ thuê, cô kết nối với máy tính và mở ra. Dữ liệu đầu tiên hiện lên khiến cô bất ngờ: đó là một báo cáo nghiên cứu ngành về xe hơi thông minh.
Cô ngừng tay, mắt dừng lại trên bốn chữ “xe hơi thông minh” thật lâu.
Có lẽ vì gần đây làm việc nhiều với máy tính, thêm việc chăm chú nhìn chằm chằm, cô bắt đầu thấy hơi choáng váng. Trong đầu hay trước mắt, dường như xuất hiện một sắc đỏ mờ nhạt, nhưng khi chớp mắt, màu sắc kỳ lạ ấy lại biến mất, mọi thứ trở lại bình thường.
Cảm thấy đầu đau nhức rõ rệt, Khương Lê không đọc thêm mà đi vào phòng nằm xuống. Chẳng mấy chốc, cô chìm vào giấc ngủ.
Trước khi ngủ, cô vẫn nhớ đến chuyện ga gối trong phòng đã lâu chưa giặt. Đợi trời nắng, cô sẽ giặt sạch rồi mang ra phơi ngoài ban công.
Trong giấc mơ, mọi thứ trở nên mơ hồ và lẫn lộn.
Rõ ràng đây không phải là một giấc mơ đẹp. Tiếng phanh xe chói tai và những tiếng hét thất thanh vang lên bên tai cô, chồng chéo nhau kéo cô chìm sâu hơn vào bóng tối.
Cảm giác cơ thể rơi tự do ngoài tầm kiểm soát khiến Khương Lê bừng tỉnh. Cô thở hổn hển, nhưng gương mặt lại giữ được vẻ bình tĩnh đến kỳ lạ.
"Quên bật điều hòa rồi, bảo sao nóng thế." Cô lau mồ hôi trên trán, đứng dậy hoạt động một chút. Lúc này trời đã xế chiều, gần 5 giờ rồi.
Khương Lê bước vào phòng làm việc, nhanh chóng hoàn thành việc đọc báo cáo nghiên cứu.
Phải nói rằng thế giới này rất giống với thế giới trước đây của cô. Điểm khác biệt duy nhất mà cô phát hiện là tên các tỉnh, thành phố, cùng các tác phẩm văn học hay phim ảnh đại chúng.
-còn tiếp-