Trên đường đi, Đặng Mạn Như cẩn thận kể cho Khương Lê nghe về sở thích và thói quen của Kỳ phu nhân.
"Kỳ phu nhân rất thích hương liệu, thường hay dùng kỹ thuật làm hương cổ truyền để đốt trầm." Đặng Mạn Như chợt nhớ ra cần giải thích thêm, bèn nói: "Kỹ thuật làm hương cổ truyền là dùng phương pháp xưa để đốt trầm. Dì đã chuẩn bị cho con một lò hương nhỏ, chút nữa con cầm tặng bà ấy, tiện thể nói chuyện về chủ đề này để kéo gần khoảng cách."
Không rõ Khương Lê có nghe lọt tai hay không, sợ cô lúng túng, Đặng Mạn Như bắt đầu giảng giải những kiến thức liên quan đến hương liệu.
Khương Lê nghĩ bụng, hai mẹ con nhà họ đúng là giống nhau đến kỳ lạ. Trước đây, Tống Thi Nguyệt dẫn cô đi uống trà chiều tương tự thế này, cứ nhắc đi nhắc lại, sợ cô làm mất mặt.
Xe đến dinh thự nhà họ Kỳ, qua cánh cổng chạm trổ hoa văn tinh xảo, vẫn đi con đường như lần trước, Khương Lê lại gặp Kỳ phu nhân ở đúng vị trí cũ.
Thấy hai người đến, bà Kỳ nở một nụ cười nhẹ, nhưng Khương Lê cảm nhận rõ ràng bà không vui.
Theo lời Đặng Mạn Như, Khương Lê đưa lò hương tặng Kỳ phu nhân.
Cô tỏ ra cứng nhắc, khó bắt chuyện với bà Kỳ. Đặng Mạn Như đứng bên cạnh lo lắng, đành chủ động dẫn dắt câu chuyện.
Kỳ phu nhân để ý thấy sự rụt rè của Khương Lê, nghĩ đến hoàn cảnh trước đây của cô. Vừa hay bà cần nói chuyện riêng với Đặng Mạn Như về chuyện kết hôn, bèn bảo: "Tiểu Lê chưa đi dạo quanh nhà nhỉ? Để ta bảo người dẫn con đi tham quan."
Khương Lê vội xua tay: "Không cần phiền đâu ạ, con tự đi được rồi."
"Vậy cũng được." Kỳ phu nhân không ép, chỉ nghĩ cô là người thích yên tĩnh.
Bà khá hài lòng với tính cách này của Khương Lê, tuy hơi thiếu tinh tế nhưng với kinh nghiệm đào tạo các tiểu thư khuê các, bà thấy đây không phải vấn đề.
Khương Lê bắt đầu dạo quanh khu hậu viện, lờ mờ nghe tiếng chim hót xen lẫn giọng người nói.
Quả nhiên, nhà giàu lúc nào cũng phải nuôi vài con chim cho phong cách.
Cô tò mò không biết loại nhà giàu này sẽ nuôi chim gì, bèn lần theo tiếng kêu. Bên rìa khu vườn, một giá đỡ được thiết kế như tiểu cảnh chuyên dụng cho chim, trên đó đậu một con vẹt xám lớn.
Con vẹt xám liên tục kêu: "Người đâu! Người đâu!"
Thì ra giọng nói vừa rồi chính là của nó.
Khi Khương Lê đến gần, con vẹt yên lặng vài giây, nghiêng đầu nhìn cô, đôi mắt đen như hạt đậu xanh chớp chớp, như đang suy nghĩ điều gì.
"Chào vẹt xám, khỏe không?" Khương Lê nhẹ giọng chào hỏi nó.
Không ngờ câu nói đó chạm đến dây thần kinh nào của nó, con vẹt nhảy liên tục trên cành cây, miệng kêu to: "Cút đi! Cút đi!"
Khương Lê: "Bảo tôi cút đi sao?"
Vẹt: "Đồ xấu xa! Đồ xấu xa! Cút đi!"
Khương Lê bật cười tức tối, lùi lại vài bước, đấu khẩu với nó: "Vẹt xấu! Người tốt!"
Con vẹt nhảy tới trước, vỗ hai cánh: "Nói bậy!"
Cô và con vẹt thân thiện "trao đổi" bằng tiếng Trung, không để ý rằng có người đang từ từ tiến lại phía sau.
Người đó còn chưa kịp lên tiếng, con vẹt đã nhận ra trước, bay về phía Kỳ Dung Liễm.
Vừa nãy, để đùa giỡn con vẹt, Khương Lê hơi cúi người về phía trước. Từ góc độ của anh nhìn lại, đường cong cơ thể mềm mại, phô bày vẻ thiếu nữ đầy quyến rũ.
Anh nhẹ nhàng chạm vào đầu con vẹt, nghiêm giọng nói: "Khương Lê, đứng thẳng lên."
Cô lập tức đứng thẳng, bất ngờ và vui vẻ hỏi: "Anh ba, sao anh lại ở đây?"
Không đợi anh trả lời, cô cầm hai tay nâng váy, xoay một vòng rồi mỉm cười hỏi: "Hôm nay em đến thăm dì, em mặc vậy trông có ngoan không?"
Chiếc váy xanh làm nổi bật dáng vẻ của cô. Gương mặt cô mang nét ngây ngô, nhưng khi cười lại tỏa ra sức hút mạnh mẽ, như một bông hoa ngập nắng, vươn cành sinh trưởng, tràn đầy sức sống.
Anh rời mắt, khẽ "Ừm" một tiếng, trong đầu không ngừng vang lên lời nhắc nhở:
Cô ấy còn nhỏ.
Hai người chênh nhau tám tuổi.
Bầu không khí chỉ vừa chớm trở nên ám muội thì bị con vẹt chen ngang.
Nó nhảy lên vai Kỳ Dung Liễm, được thế dựa hơi, ngoác mỏ kêu: "Ngoan hả? Cô đang đùa tôi chắc! Đồ xấu xa! Phân chó! Phì!"
Nó vừa nói vừa nhìn Khương Lê, rõ ràng "đồ xấu xa" là để chỉ cô.
Chửi xong, nó lại kêu: "Không được bắt nạt vẹt! Không được bắt nạt vẹt!"
[Phiền chết mất! Chút nữa nhất định phải lấy bao tải bắt nó đem đi. Con vẹt này khó ưa giống y chủ nó!]
[Ừm… Nhưng nếu không mở miệng thì cũng có chút đáng yêu. Kỳ tam thiếu cũng vậy, tiếc là cả hai đều biết nói.]
Kỳ Dung Liễm đưa ngón tay ra, con vẹt ngoan ngoãn nhảy lên.
"Xin lỗi, người trước nuôi nó có hơi nóng tính, dạy nó nhiều thứ không hay." Anh mỉm cười hỏi lại: "Khương Lê, có phải trong lòng em đang thầm chửi con vẹt này không?"
Bị đoán trúng suy nghĩ, cô cố nén ý muốn phản bác, đáp lại bằng nụ cười dịu dàng: "Sao có thể chứ? Em không phải loại người như vậy. Có thù em trả ngay tại chỗ."
Với khả năng của cô, đúng là hoàn toàn có thể "trả thù ngay tại chỗ."
Kỳ Dung Liễm đặt con vẹt trở lại giá đỡ tiểu cảnh, thầm nghĩ không thể tiếp tục để chuyện này sai lệch. Mọi thứ nên trở lại đúng quỹ đạo.
Hôm nay là cơ hội tốt, chị dâu anh cũng có mặt, vừa hay có thể nhân cơ hội này tiết lộ thân phận thật của mình cho cô biết.
Sau này sẽ chỉ coi cô ấy như em gái. Nếu cô cần giúp đỡ, anh sẽ giúp. Dù sau này cô không gả vào nhà họ Kỳ, cũng không sao cả.
Cô ấy là em gái. Chỉ vậy thôi.
-còn tiếp-