Chương 15.1: Chỉ là bậc con cháu

Xe dừng lại ở một nơi cách nhà họ Tần không xa.

“Khương Lê, tỉnh dậy đi.”

Khương Lê vốn là người ngủ rất tỉnh, tiếng nói trầm thấp, tao nhã của người đàn ông bên tai nhẹ nhàng vọng đến, khiến cô thoát ra khỏi giấc ngủ ngay. Cô ngáp khẽ, vẫn còn chút uể oải.

Sao cô lại ngủ gục trên xe anh ta thế này?

“Đến rồi à?” Cô hỏi lại bằng giọng ngái ngủ, đôi mắt lấp lánh phủ một làn nước, ánh nhìn mơ màng hướng về phía Kỳ Dung Liễm, như thể trong đôi mắt ấy có cả một hồ nước trong vắt, phản chiếu anh một cách hoàn hảo.

Kỳ Dung Liễm dời ánh mắt đi, không nhìn đôi mắt quá mức sáng trong ấy nữa, như thể sợ chúng sẽ khiến anh muốn giữ lấy mãi.

Chỉ mất vài giây, Khương Lê tỉnh táo lại. Ngoài cửa sổ là biệt thự lạnh lẽo của nhà họ Tần, không dễ chịu bằng việc ngồi trong chiếc xe này.

Nghĩ đến đây, cô không kiềm được lại ngáp khẽ thêm lần nữa.

[Ngôi nhà này... Không, đây không phải nhà của mình.]

[Nhà họ Tần chẳng có gì thú vị hết. Nghĩ đến việc cơ thể này lại có gen của người như Tần Chí, đã cảm thấy buồn nôn rồi. Loại người đó căn bản không xứng đáng với vai trò làm cha.]

[Bao giờ mình mới lấy được hai tỷ để bỏ trốn nhỉ? Ai muốn kết hôn thì đi mà kết hôn. Tốt nhất là Tần Chí đi chuyển giới, rồi làm thêm chút thẩm mỹ hồi xuân, tự gả cho Kỳ tam thiếu luôn đi. Thế chẳng phải chuyện đôi bên cùng có lợi sao!]

Một loạt suy nghĩ phức tạp chạy trong đầu, cô kết thúc lần ngáp cuối, mơ màng nói: “Cảm ơn anh ba đã đưa em về.”

Kỳ Dung Liễm nhận ra cô dùng từ “về”, chứ không phải “về nhà”.

Cô định mở cửa xe, nhưng động tác bỗng khựng lại, cô quay đầu nhìn anh, nở nụ cười rạng rỡ.

“Anh ba, nhà anh cách đây xa không?”

“Không xa.” Anh đáp.

“Họ không cho tài xế đón em về nhà, mà bắt xe ở công ty thì chờ lâu lắm. Vậy sau này em có thể đi nhờ xe của anh sau giờ làm không?”

Không khí im lặng suốt mười mấy giây. Ngồi ghế trước, trợ lý Lưu đổ mồ hôi thay cho Khương Lê.

Cô này quá liều lĩnh rồi, dám gián tiếp xem Kỳ tổng như tài xế riêng.

Kỳ tổng xưa nay không làm việc gì thừa thãi, cực kỳ ghét lãng phí thời gian. Đừng nói đến chuyện thường xuyên bận rộn với công tác và các buổi tiệc, yêu cầu này của cô chỉ có thể nhận được câu trả lời là từ chối.

Thế nhưng, sau mười giây, trợ lý Lưu rõ ràng nghe thấy giọng trầm ổn từ ghế sau vọng lên:

“Được.”

“Vậy sau này, em cứ đến bãi đỗ xe tìm anh giống như hôm nay nhé?”

“Được.”

“Vậy cứ quyết định thế nhé. Anh ba đúng là người tốt mà.” Khương Lê tiện miệng phát cho anh một “thẻ người tốt”, hài lòng mở cửa xe bước xuống.

[Tuyệt quá, lại có thêm cơ hội tiếp cận anh rồi!]

["Nhưng mà, cách gặp nhau kiểu này... sao lại giống như đang nɠɵạı ŧìиɧ vậy chứ…]

Nghe thấy suy nghĩ cuối cùng của cô, ánh mắt Kỳ Dung Liễm tối lại, các ngón tay khẽ co lại thành nắm đấm. Anh gọi cô lại.

Cô ngơ ngác quay đầu, thấy anh mở hộp chứa đồ trên xe, tay anh cầm lấy chiếc túi xách nhỏ xinh của cô, đưa về phía cô.

“Túi của em.”

Nhận lại chiếc túi bị mất, Khương Lê thật sự rất vui mừng, định mở ra kiểm tra xem đồ bên trong còn đủ không, thì nghe anh nói thêm bằng giọng thờ ơ.

“Không động vào đồ của em, mọi thứ đều ở đó.”

Vậy nên cô không kiểm tra nữa, vẫy tay chào tạm biệt anh với gương mặt lộ rõ sự vui sướиɠ.

Trợ lý Lưu khó khăn lắm mới giữ được vẻ mặt nghiêm chỉnh. Đợi đến khi Khương Lê đi xa, anh mới thử thăm dò hỏi: “Kỳ tổng, có cần tôi sắp xếp riêng một tài xế đưa đón cô Khương không?”

Trợ lý Lưu chỉ nghĩ đến khả năng này. Kỳ tổng vừa rồi đồng ý chẳng qua là vì muốn dành riêng một tài xế cho Khương Lê, chứ không phải tự mình đón đưa cô ấy. Như vậy mới hợp lý.

“Không cần.” Kỳ Dung Liễm ngước mắt nhìn anh. “Cậu rất tò mò vì sao tôi lại đồng ý đúng không?”

Giọng điệu của anh như khẳng định.

“Đúng vậy.” Trợ lý Lưu thẳng thắn thừa nhận.

Anh và Kỳ Dung Liễm đã làm việc với nhau tám năm, lại là bạn học cũ. Ngoài giờ làm, hai người thỉnh thoảng cũng nói chuyện phiếm, có thể coi là bạn bè.

Kỳ Dung Liễm thấy anh thắc mắc thì cũng tiện giải thích.

“Cô ấy sống rất khổ sở, dù sao cũng là bậc con cháu. Đã hạ thấp mặt mũi để nhờ vả, tôi là trưởng bối đương nhiên phải chăm sóc một chút.”

Đây là lần đầu tiên trợ lý Lưu nghi ngờ lời của Kỳ Dung Liễm. Theo anh ta biết, Kỳ tổng chưa bao giờ làm việc dư thừa chỉ vì thương hại.

Anh xem lại đi, cách anh làm có giống một trưởng bối chăm sóc “con cháu” không?

Có biết thế nào là tự lừa mình dối người không?

Trợ lý Lưu chỉ dám nghĩ vậy trong lòng, không dám nói ra, quay sang bảo tài xế quay đầu xe, hướng tới điểm đến tiếp theo.

Khi rời khỏi khu biệt thự nhà họ Tần, Kỳ Dung Liễm chợt dặn trợ lý Lưu: “Tôi có một căn biệt thự ở khu này, tìm người dọn dẹp kỹ lưỡng. Tối mai tôi chuyển vào đó.”

Dặn dò xong công việc, Kỳ Dung Liễm khẽ day trán, bất chợt nhớ tới câu nói trong lòng của Khương Lê trước khi xuống xe.

Nɠɵạı ŧìиɧ... sao?

Cô ấy đúng là dám nghĩ.

-còn tiếp-