Chương 9

Sự ngông cuồng và nhận thua của Giang Thời đều bị cư dân mạng trong phòng livestream nhìn thấy, streamer nào fan ấy, bão bình luận toàn là biểu tượng nhe răng cười.

[Cười chết mất, hùng hùng hổ hổ cho cố đi, rồi lại ỉu xìu.]

[Ba Giang ơi sao không giả vờ nữa rồi? Không phải muốn WeChat của anh trai nhỏ sao? Xu đã nhìn thấy cậu rồi, sao còn chạy nữa hahaha...]

[Tôi thực sự cười chết mất, các người không để ý lúc cậu ta tắt livestream ấn chuột mạnh cỡ nào sao? Tôi cảm giác chuột sắp bị cậu ta bóp nát luôn.]

[Lúc đó Bé T chắc muốn chui xuống đất luôn ha? Giả nai nhưng thất bại quá thể.]

Giang Thời mặt không cảm xúc nhìn bão bình luận bay đầy màn hình, sau đó động đậy tay, quăng thẳng cho bọn họ gói cấm chat mười phút.

[? Thẹn quá hóa giận rồi? Không ngờ tới đúng không, tôi còn có nick phụ nè.]

Một giây sau, Giang Thời cấm luôn cả nick phụ, đối xử bình đẳng.

Tuy nhiên, lời nói của fan cũng nhắc nhở cậu.

Tạ Tự không hề biết ba Giang kia là ai, nếu lùi một bước mà nói, cho dù truy tìm theo nick đó thì cậu cũng không lộ mặt, mic còn kém đến mức phải đổi giọng, cùng lắm thì đổi sang nick phụ khác chơi lại thôi!

Nghĩ đến đây, tâm trạng Giang Thời lập tức tốt hơn rất nhiều, cậu trở lại giao diện game bấm bắt đầu, lười biếng nói: "Chạy trốn cái gì? Đây gọi là chiến lược rút lui."

Lúc này game đã ghép trận xong, Giang Thời cũng dừng chủ đề: "Không tán gẫu với mọi người nữa, tiếp tục leo rank(*) thôi."

(*) Leo rank: tăng thứ hạng của bản thân mình bằng cách kiếm các trận thắng hạng (rank).

Bên kia, Tạ Tự chỉ livestream một tiếng đã offline, sau đó rời khỏi phòng huấn luyện, anh liền đi tìm Nguyên Dương.

"Em nói streamer tên Time đó?" Nguyên Dương tỏ ra đã sớm đoán được: "Lúc đó anh phát hiện em để ý rồi, nên đã đi tra số liệu của cậu ta."

Nguyên Dương xoay laptop trên bàn một cái, để Tạ Tự nhìn màn hình: "Xạ thủ cậu ta chơi quả thật rất tốt, số liệu rất đẹp, nhưng mỗi lần livestream đều là đi đập gà ở rank Bạch kim, trong lịch sử livestream cũng không có bao nhiêu trận đấu rank ở hạng cao."

Tạ Tự nhìn KDA(*) đạt tới con số khủng bố 5.4, tỉ lệ sát thương 35%.

(*) KDA: Kill (số mạng hạ gục), Death(số lần chết), Assist (số mạng hỗ trợ gϊếŧ). KDA càng lớn thì tức là khả năng chiến đấu và chiến thắng càng cao.

Con số này cực kỳ khoa trương, so sánh trực quan nhất thì chính là dữ liệu của An trong trận chung kết lần này chỉ bằng một nửa của Time.

Tạ Tự cụp mắt suy tư một lát: "Cậu ta có nick phụ nào khác không?"

"Cái này anh không rõ." Nguyên Dương buông tay: "Anh cũng chỉ điều tra gấp, nên không tra được kỹ như vậy."

Nói xong anh ấy như nghĩ đến cái gì, liền nhíu mày nói: "Nhưng mà, có phải em đã bỏ sót một điểm không, tuyển thủ thể thao điện tử quan trọng nhất là tuổi tác, anh nghe giọng cậu ta thì chắc đã livestream ít nhất ba năm rồi, nghe giọng thì có vẻ như tuổi còn lớn hơn cả Triệu Cửu nữa đấy."

Triệu Cửu là tuyển thủ đường trên của TLG, năm nay đã 24 tuổi.

Tạ Tự dời mắt khỏi màn hình: "Tuổi thật của cậu ta không quá hai mươi đâu."

Nguyên Dương cười nói: "Chắc chắn vậy sao?"

Anh ấy vừa định hỏi nguyên nhân, nhưng chợt nghĩ đến cái gì, bỗng im bặt.

Tạ Tự tỏ vẻ thản nhiên: "Không có gì phải kiêng kị cả, đúng là em nghe quen loại giọng này rồi."

Người kia từng cũng dùng loại mic kém chất lượng tương tự, lúc nói chuyện giọng bị biến đổi hoàn toàn, nhưng trên thực tế chỉ mới mười tám tuổi, thời gian lâu rồi, anh liền theo thói quen bỏ qua loại âm thanh điện tử kia để nghe giọng nói ẩn bên dưới.

Anh thản nhiên giải thích: "Time chỉ là do vấn đề về mic, thêm cả bị cảm nên giọng hơi trầm thôi."

Nguyên Dương vội vàng gật đầu, chuyển sang chủ đề khác: "Vậy anh dùng tài khoản chính thức của TLG gửi cho cậu ta lời mời tập thử nhé."

"Không cần đâu ạ." Tạ Tự lấy điện thoại ra: "Em thêm WeChat của cậu ta rồi."

Anh nhìn thấy dòng bình luận Time nói thêm WeChat, nên cũng gửi tin nhắn người ở hậu trường.

Nguyên Dương mỉm cười: "Vậy anh cũng đỡ lo, đúng rồi, người chơi [Không có việc gì thì đừng tìm đau khổ] kia lại liên lạc với anh, còn gửi cho anh cả bài văn dài, bày tỏ là rất thích TLG, hy vọng TLG có thể cho cậu ta một cơ hội nữa, anh đã đồng ý rồi."

Ngón tay Tạ Tự đang lướt lịch sử trò chuyện khựng lại, ừm một tiếng.

Nguyên Dương không nhận ra sự khác thường của Tạ Tự, tự biên tự diễn: "Đến lúc đó để cậu ta cùng với Time, còn có những người khác nữa, cùng đến tập thử luôn."

Nói xong anh ấy dừng một chút, cầm điện thoại lên: "Đúng rồi, sao em còn chưa gửi WeChat của Time cho anh nữa?"

Tạ Tự nhìn dấu chấm than màu đỏ trong khung chat, ý thức được điều gì đó, lộ ra vẻ có hơi bất đắc dĩ: "Thôi, anh dùng tài khoản chính thức đi ạ."

Time chặn anh luôn rồi.

*