Chương 17

Khương Lạc Lạc không ngờ Giang Thời lại tinh ranh đến vậy, lập tức tắt mic.

Không biết là do Giang Thời tâm trạng tốt, hay là nể tình đồng đội tương lai, mà cậu vẫn cho Khương Lạc Lạc một cái bùa xanh.

Khương Lạc Lạc lập tức nhếch mép đắc ý: "Coi như cậu ta biết điều."

Du Hồi có chút cạn lời dời mắt khỏi màn hình của cậu ấy.

"Sao cậu ta lại hỏi mình màu của bùa?" Khương Lạc Lạc thắc mắc, nhưng vẫn gõ chữ trả lời.

(Nội bộ) Lạc Lạc Vui Vẻ Mỗi Ngày: [Màu xanh đó ~]

(Nội bộ) Lạc Lạc Vui Vẻ Mỗi Ngày: [Sao lại hỏi vậy?]

(Nội bộ) Không Có Việc Gì Thì Đừng Tìm Đau Khổ: [Ồ, tôi còn tưởng cậu bị mù màu.]

(Nội bộ) Không Có Việc Gì Thì Đừng Tìm Đau Khổ: [Vì tóc tôi màu xám, không phải màu trắng.]

Nói xong còn gửi một icon mặt cười.

Trong đầu Khương Lạc Lạc tự động dịch cái mặt cười đó thành [thằng ngu].

"Aaaaaa! Tôi quyết chiến với cậu ta!"

Người này không thể chịu thiệt một chút nào sao!

Du Hồi bên cạnh nhìn bộ dạng vừa tức vừa xấu hổ muốn chết của cậu ấy, hận không thể chui qua dây mạng để quyết đấu với người ta, liền giữ chặt chiếc ghế gaming đang lắc lư của cậu ấy: "Ai bảo vừa gặp đã gọi người ta là nhóc tóc trắng."

"Hơn nữa, tuần này Giang Thời sẽ vào đội, đến lúc đó, cậu cứ trực tiếp đối đầu với người ta, đừng có nổi điên ở đây."

Ai ngờ Khương Lạc Lạc lập tức nhận thua: "Tôi không thèm."

Thằng nhóc đó vừa nhìn đã biết là một kẻ khó chơi, cậu ấy chưa chắc đã đánh lại.

Nhà chính của địch bị phá hủy, sau khi tổng kết trận đấu, Khương Lạc Lạc lập tức thoát game.

Cậu ấy sẽ không cho Giang Thời cơ hội chửi mình lần nữa đâu!

Du Hồi: "..."

*

Ngày hôm sau khi Khương Lạc Lạc làm lộ tin, Giang Thời đã nhận được tin nhắn của Nguyên Dương báo rằng cậu đã qua vòng thử việc.

Nguyên Dương nói sẽ gửi bản hợp đồng điện tử trước, nếu Giang Thời không có ý kiến gì, thì thứ Bảy tuần này đến ký hợp đồng, tiện thể dọn vào căn cứ của TLG.

Ngoài đời Giang Thời không có nhiều bạn bè, chỉ báo tin này cho Trúc Tử. Trúc Tử không nói hai lời, liền mời cậu đi uống rượu ăn mừng.

Hai người đặt một phòng riêng tại một nhà hàng cao cấp ở trung tâm thành phố. Theo lời Trúc Tử, TLG thường xuyên tụ tập ăn uống ở đây.

"Đồ ăn ở quán này khá ngon, TLG cũng có gu đấy." Trúc Tử rót cho Giang Thời một ly rượu, bỗng cảm thấy có chút buồn rầu: "Haiz, đợi cậu vào TLG rồi, sau này muốn gặp nhau cũng khó."

Giang Thời uống cạn ly rượu: "Đừng sến sẩm nữa, có khi ngày mai lại gặp nhau trong hẻm núi rồi."

Trúc Tử bị cậu chọc cười: "Cũng phải."

Cậu ta nhớ ra điều gì đó, hỏi: "Lúc cậu đi thử việc có gặp Xu không, thế nào?"

Trong đầu Giang Thời lập tức hiện lên khuôn mặt của Tạ Tự, đưa ra đánh giá cao nhất: "Gu của trời."

Gần hai mươi năm, cậu chưa từng gặp ai có ngoại hình hợp gu mình đến vậy.

"Cái cảm giác tim đập nhanh ấy..." Giang Thời nhớ lại cảnh tượng lúc đó, vô cùng nghiêm túc kết luận: "Tôi chắc chắn rơi vào lưới tình rồi."

Trúc Tử cảm thấy những lời này quen tai một cách khó hiểu: "Lúc cậu xem được ảnh chụp cận cảnh bàn tay kia không phải cũng nói thế à?"

Hồi đó sau khi tắt livestream ngày nào cũng dẫn người ta chơi game, sau khi mất tài khoản QQ, Giang Thời còn buồn bã một thời gian dài.

"Nhanh vậy đã quên người yêu cũ chất lượng cao rồi à?"

"Dĩ nhiên là không." Giang Thời thở dài, buồn bã nhấp một ngụm rượu: "Tôi đã vì anh ấy mà đau lòng hơn ba trăm ngày, sự xuất hiện của Tạ Tự đã chữa lành cho tôi."

"Nhảm nhí." Trúc Tử lườm Giang Thời: "Cậu đúng là tra nam bẩm sinh."

"Người như Tạ Tự không dễ lừa như vậy đâu."

Dù sao cũng lăn lộn trong giới thể thao điện tử nhiều năm như vậy, với địa vị của Tạ Tự, loại người nào mà chưa từng gặp.

Giang Thời dĩ nhiên hiểu đạo lý này, cậu cầm lấy bao thuốc của Trúc Tử để trên bàn, thành thạo rút một điếu, ngậm trong miệng: "Thế nên mới phải giả vờ ngoan ngoãn chứ!"

Càng trải đời nhiều, lại càng thích những người đơn thuần ngoan ngoãn.

Trong phim truyền hình đều diễn như vậy cả.

"Cho tôi mượn lửa."

Cậu ta nhìn khuôn mặt trong sáng ngây thơ của Giang Thời, thật sự không nỡ châm thuốc cho người ta: "Đừng hút nữa, lát nữa cả phòng toàn mùi thuốc."

Giang Thời nghe vậy liền ngậm đầu lọc thuốc, cảm nhận vị đắng của thuốc lá nơi đầu lưỡi.

Đã có một khoảng thời gian, cậu nghiện thuốc lá rất nặng, chỉ là lúc yêu qua mạng, nghe lời đối phương, đã từ từ cai được, bây giờ hút hay không cũng không sao.