Chương 14

Cà Vạt Hồng tức không chịu được, đang định nói gì đó thì Nguyên Dương đến.

"Mọi người nói chuyện vui thế?" Nguyên Dương đứng ở cửa: "Máy đã chuẩn bị xong, mọi người sẽ ghép đội với đội hai và thực tập sinh của chúng tôi, đánh 5V5, đấu hỗn loạn nhé."

"Tất nhiên, vị trí của mọi người sẽ luôn là xạ thủ."

Sau khi nói rõ luật, Nguyên Dương dẫn mọi người đến phòng tập luyện đã được chuẩn bị sẵn.

Với tư cách là chủ nhà, Nguyên Dương vừa đi vừa giới thiệu sơ lược về cấu trúc tòa nhà phụ của TLG cho bọn họ.

"Tầng một là nhà bếp và phòng khách, tầng hai là phòng tập luyện, tầng ba là khu vực nghỉ ngơi của các thành viên."

Đi được nửa đường, ở bên cạnh Giang Thời bỗng nhiên có người chen vào.

Cà Vạt Hồng hạ thấp giọng: "Một người chơi cùng như cậu sao lại đến TLG vậy?"

Giang Thời liếc cậu ta một cái: "Bớt xen vào chuyện của ba cậu đi."

Cà Vạt Hồng bị chọc tức đến mức mặt mày tái nhợt, nhưng vẫn cố nén cơn giận: "Tôi biết cậu không thích thi đấu chuyên nghiệp, như vậy đi, tôi chuyển cho cậu ba ngàn, lát nữa cậu nhường tôi một chút."

Tuy cậu ta ngông cuồng nhưng cũng biết rõ thực lực của Giang Thời, mấy người kia có lẽ cậu ta còn có thể đấu một trận, nhưng Giang Thời...

Cách chơi quỷ dị, di chuyển khó lường, nếu thực sự trở thành đối thủ thì cậu ta chỉ có nước bị hành cho tan nát.

Tuy nhiên, tất nhiên cậu ta sẽ không cho không tiền người khác như vậy.

Nếu cậu ta vào được TLG thì sớm muộn gì cũng tìm người xử lý cái tên chơi cùng này, báo thù việc tập thử hôm nay Giang Thời khiến cậu ta mất mặt.

Giang Thời nhướng mày, chậm rãi nói: "Tôi còn tưởng cậu rất ghét tôi, không ngờ bây giờ lại chủ động đưa tiền cho tôi?"

Cà Vạt Hồng thầm giật mình, tưởng suy nghĩ trong lòng đã bị nhìn thấu, nhưng ngay sau đó lại nghe thấy Giang Thời đổi giọng: "Thêm WeChat đi."

Cậu ta hơi thở phào rồi nhanh chóng chuyển tiền qua, nhưng Giang Thời lại không nhận, ngược lại gửi cho cậu ta một dấu hỏi chấm.

Người đeo cà vạt hồng còn tưởng vừa rồi nói chưa đủ rõ, nên liền gõ chữ nói lại cho cậu một lần nữa.

Sớm muộn gì cũng xong: [Lát nữa nếu chúng ta gặp nhau trong game tôi sẽ đánh tín hiệu cho cậu, cậu cứ giả vờ như đánh không lại tôi, nhường tôi chút, OK?]

Sớm muộn gì cũng xong: [Nhớ nhận tiền.]

Cậu ta vừa gửi tin nhắn xong, đột nhiên nhìn thấy người bên cạnh dừng bước.

Giang Thời ngẩng phắt đầu, hướng về phía trước gọi: "Anh Dương!"

Cà Vạt Hồng: "?"

"Cậu ta dùng tiền hối lộ tôi." Giang Thời đưa điện thoại cho Nguyên Dương, trên mặt cố ý lộ ra vài phần lúng túng: "Tôi không dám nhận ạ."

Nguyên Dương vừa nhìn thấy đoạn trò chuyện, mặt lập tức tối sầm lại: "TLG tuyệt đối không cho phép bất kỳ hành vi gian lận."

Thế là Nguyên Dương loại thẳng người này ra khỏi danh sách tập thử.

Trước khi đi, Cà Vạt Hồng vẫn còn đang ngơ ngác, nhìn Giang Thời đã tàng hình thành công với vẻ mặt khó tin.

Cậu ta bị gài bẫy rồi sao?

Giang Thời đội mũ tai thỏ màu hồng, che đi biểu cảm sau đó, rồi nghiêng đầu nhìn cậu ta, khóe miệng nhếch lên nụ cười chế giễu và ngạo mạn: "Ngu ngốc."

Xu sẽ không bao giờ chơi hỗ trợ cho cậu đâu.

*

Kết quả tập thử sẽ có sau một tuần.

Hôm đó Khương Lạc Lạc còn định đến tòa nhà phụ xem, nhưng lại bị Tạ Tự lôi thẳng về phòng tập luyện, bỏ lỡ buổi tập thử của Giang Thời và những người khác.

"Cái người tai thỏ đó thực sự là [Không có việc gì thì đừng tìm đau khổ] sao?" Khương Lạc Lạc đến giờ vẫn không dám tin.

Người đi rừng Du Hồi ngồi bên cạnh, lạnh nhạt nói: "Mùa giải sắp kết thúc rồi, nếu em mà không leo lên top mười đường giữa cả nước, xem anh Dương dạy dỗ em thế nào."

Khương Lạc Lạc nghe vậy rụt cổ lại: "Em cũng sắp tới rồi mà..."

Tuy nói vậy, cậu ấy vẫn ngoan ngoãn lấy tài khoản chính của mình ra để leo rank.

Sau khi đạt thứ hạng cao, thời gian ghép trận sẽ rất lâu.

Khương Lạc Lạc nhìn trái nhìn phải: "Đội trưởng với An sao vẫn chưa đến ạ?"

"Đội trưởng đang ở phòng họp với anh Dương để bàn về kết quả tập thử." Triệu Cửu giải thích: "An thì nói là không khỏe, đến muộn."

Khương Lạc Lạc lẩm bẩm: "Cũng hơn ba giờ chiều rồi, muộn của anh ấy là nửa đêm à?"

Mặc dù Nguyên Dương không nói rõ với bọn họ, nhưng ở chung lâu ngày, mọi người cũng dần cảm nhận được có điều gì đó không ổn, trước thềm trận chung kết trạng thái của An đã không còn ổn định, rất hay đi nghe điện thoại, còn xin nghỉ phép ra ngoài, đến lúc thi đấu chung kết lại càng khăng khăng làm theo ý mình, muốn thể hiện bản thân.

Sau trận đấu, ngoại trừ câu xin lỗi không mấy chân thành ra thì cậu ta không nói thêm gì nữa.

Không cùng bọn họ xem lại trận đấu, không cùng bọn họ luyện tập, chỉ livestream dỗ dành fan, rõ ràng là không còn tâm trí ở TLG nữa.