Chương 3

Chàng trai cuối cùng tên là Trần Tuấn, vẻ mặt trông rất thông minh, mỉm cười nhàn nhạt, trên người anh có một loại cảm giác tự tại, thản nhiên.

Lý Thừa Ca rõ ràng nhận thấy, lúc anh bước vào, trong mắt Phó Tịnh Thu lóe lên một tia kinh ngạc.

Sau khi tất cả mọi người đến đông đủ thì ngồi xuống. Nhân viên phục vụ của nhà hàng bắt đầu dọn món. Giang Văn chỉ vào Lý Thừa Ca bên cạnh mình, nói: "Vừa nãy chúng tôi đều đang đoán cô ấy là người ở đâu."

Cô ấy nói với Trần Tuấn, bởi vì chủ đề vừa nãy chỉ có anh không tham gia.

"Vậy sao?" Anh cười, rồi liền nhìn sang. Anh có một đôi mắt rất đẹp, lông mi ngắn nhưng rậm.

Rồi Trần Tuấn thăm dò mở lời: "Tây An?"

Lý Thừa Ca ngây người.

Những người còn lại thấy biểu cảm của cô lập tức hiểu ra. Giang Văn cười hỏi: "Cậu ấy đoán đúng rồi sao?"

Lý Thừa Ca gật đầu, vẻ mặt không thể tin nổi, nói: "Ừm!"

Rồi cô hỏi: "Làm sao anh đoán được vậy? Anh cũng là người Tây An sao?"

Trần Tuấn lắc đầu: "Không phải."

Thế là Lý Thừa Ca càng hiếu kỳ hơn, hỏi: "Vậy sao anh đoán được vậy?"

Những người khác cũng đều nhìn sang, dưới ánh mắt của mọi người, Trần Tuấn mỉm cười, mang theo vài phần trêu chọc: "Vì con gái Tây An đều rất xinh đẹp."

Lời vừa dứt, tất cả mọi người lập tức lộ ra vẻ mặt trêu ghẹo: "Ôi chao!"

Trong tiếng cười trêu chọc ồn ào, gốc tai Lý Thừa Ca không kìm được khẽ ửng hồng.

Ăn cơm xong khoảng tám giờ hơn, bọn họ chuyển địa điểm, đi đến biệt thự Rung Động.

Đó là một căn biệt thự trắng có sân vườn, trong vườn trồng rất nhiều hoa cỏ, còn có một chòi nghỉ mát ngoài trời, xích đu, nhìn rất nên thơ.

Biệt thự có tổng cộng hai tầng, tầng một là phòng khách và nhà bếp, tầng hai có mấy phòng ngủ và một sân thượng cực lớn, có thể nhìn thấy bãi cát và biển rộng ở đằng xa.

Vali của họ đã được đặt trong phòng khách, chắc là nhân viên đã gửi đến trước. Sau khi tham quan nhà xong thì mọi người bắt đầu chia phòng.

Về phía nữ, vì Phó Tịnh Thu ngủ khá nông nên phòng đơn dành cho cô ta, Lý Thừa Ca và Giang Văn đều không có ý kiến. Về phía nam, Trần Tuấn và Úc Chi Dương ở chung một phòng, Tiêu Trì ở riêng một phòng.

Sau khi chia phòng xong, mọi người ai về phòng nấy sắp xếp đồ đạc đơn giản một chút, rồi đến giờ viết thư.

Đây là một trong những quy tắc khi ở biệt thực Rung Động, mỗi tối phải viết thư cho một khách mời mà bạn rung động, bỏ vào hòm thư của đối phương, đúng mười giờ bắt đầu nhận thư.

Sau khi Lý Thừa Ca và Giang Văn nhận được giấy viết thư thì không kìm được mà nhìn nhau.

Lý Thừa Ca hỏi: "Chị đã nghĩ xong sẽ viết cho ai chưa?"

Giang Văn vừa nhìn đã biết là kiểu chị gái trưởng thành dịu dàng, ấm áp. Cô ấy gật đầu: "Cũng gần xong rồi, còn em thì sao?"

"Em á?" Lý Thừa Ca cười.