Lý Thừa Ca mang theo dũng khí lớn đi bỏ lá thư này vào hộp thư của Trần Tuấn, nhưng đến tối, sau khi mọi người bỏ thư xong, tổ chương trình đột nhiên tuyên bố một quy tắc mới.
[Kể từ hôm nay, hộp thư cá nhân sẽ không còn mở mỗi ngày, thư nhận được tích đủ mười bức mới được nhận.]
Nói cách khác, sau khi bỏ thư xong, tất cả mọi người đều không thể lấy thư nữa, cho đến khi nhận đủ mười bức thư mới được xem.
Ngay khi nhận được thông báo, Lý Thừa Ca bỗng có cảm giác đây chính là ý trời, dũng khí khó khăn lắm mới gom đủ trong nháy mắt tan thành mây khói, cô không thể nào trực tiếp đi hỏi anh có thể nói chuyện được không.
Thôi thì cứ để nó mục nát trong giấy đi.
Sáng sớm hôm sau, Phó Tịnh Thu được nhân viên tổ chương trình đi cùng đến bệnh viện thay thuốc, đợi cô ta trở về, phát hiện trên bàn ăn thiếu mất hai người.
Cô ta chớp chớp mắt: "Trần Tuấn và Hạ Lộ đâu?"
Những người khác lắc đầu: "Không biết nữa, vừa tỉnh dậy đã không thấy rồi."
Phó Tịnh Thu có chút ngơ ngác: "Vậy là hai người họ đi hẹn hò rồi ạ?"
Lý Thừa Ca cắn bánh mì: "Chắc vậy, chẳng phải khách mời mới thường có đặc quyền hẹn hò sao."
"Ồ." Phó Tịnh Thu cười cười, nụ cười có chút khó coi.
Ăn sáng xong, những người không có hẹn hò như ha người kia, dưới sự sắp xếp của tổ chương trình, cả đàm đi lướt sóng ở bãi biển.
Vì trước đó đã chơi một lần rồi, nên lần này rõ ràng có kinh nghiệm hơn nhiều, sau khi thay xong quần áo lướt sóng, bọn họ đều cầm ván lướt sóng xuống nước.
Vì ngón tay Phó Tịnh Thu bị thương, không thể xuống nước, nên luôn ở dưới ô che nắng trên bờ, sau đó mọi người chơi mệt rồi, cùng nhau chạy đến dưới ô ngồi, chỉ có Úc Chi Dương là vẫn cần cù chăm chỉ chơi, hơn nữa càng chơi càng hăng.
Lý Thừa Ca không khỏi cảm thán: "Bây giờ cậu ấy là người vui vẻ nhất trong căn nhà này."
Những người hiểu câu nói này lập tức đều cười phá lên, bao gồm cả Giang Văn và Tiếu Trì, mặc dù hai người họ rất kín đáo.
Buổi trưa trở về căn nhà, vẫn là bữa trưa do tổ chương trình chuẩn bị sẵn.
Mọi người ăn no uống đủ rồi ai về phòng nấy nghỉ ngơi.
Trần Tuấn và Hạ Lộ hơn bốn giờ chiều mới trở về.
Nhìn thấy hai người bước vào, tất cả mọi người trong phòng khách lập tức đều quay đầu lại, trên mặt viết đầy vẻ tò mò.
Hạ Lộ cười hì hì, thay xong giày, đi tới: "Mọi người đang làm gì vậy?"
Phó Tịnh Thu đáp: "Nói chuyện phiếm thôi ạ."
Lời này tuy là nói với Hạ Lộ, nhưng ánh mắt lại nhìn Trần Tuấn.
Trần Tuấn rất nhanh cũng đi tới.
Biểu cảm trên mặt hai người đều rất tự nhiên, không nhìn ra là vui hay không vui, nên điều này càng khiến mọi người thêm tò mò.
Trong lúc Hạ Lộ lên tầng thay quần áo, ba cô gái cũng đi theo lên, rồi ngồi quây quần trong phòng trò chuyện.
"Hôm nay thế nào rồi mấy bồ?" Giang Văn mở lời trước.
Hạ Lộ cũng không phải kiểu người thích giấu giếm: "Thật ra thì ấn tượng đầu tiên của tớ về cậu ấy là tốt nhất, nhưng sau buổi hẹn hò hôm nay, tớ cơ bản có thể xác định là hai đứa không hợp nhau."
"Hả?" Phó Tịnh Thu cười: "Sao thế?"
Hạ Lộ cũng cười: "Thì... Không hợp cạ ấy, không có cảm giác gì cả."
"Ha ha ha..." Lý Thừa Ca và Giang Văn lập tức bật cười.
Không hiểu vì sao, bầu không khí bỗng chốc trở nên thoải mái hơn hẳn.
Giang Văn trêu chọc: "Không phải cả ngày hôm qua cậu điên cuồng quan sát tình hình đấy à?"
"Đúng đúng đúng..." Hạ Lộ ra vẻ bị nói trúng tim đen: "Tớ cứ quan sát mãi xem rốt cuộc ai với ai có đường dây tình cảm gì không!"
Giang Văn cười đểu: "Thế cậu quan sát ra được gì chưa?"
Hạ Lộ dò xét nói: "Cậu chắc là với Tiếu Trì rồi, Tiểu Phó chắc là với Trần Tuấn..."
Rồi cô ấy nhìn sang Lý Thừa Ca: "Còn cậu thì tớ không nhìn ra được." Cô ấy nói đùa một câu: "Cậu không có dây tình cảm với ai à?"
Dừng lại hai giây, Lý Thừa Ca ha ha cười lớn.