Không biết tại sao, cô có một dự cảm, cảm thấy Trần Tuấn sẽ chọn làm quạt sơn mài.
Vì không chọn được cái mình muốn chọn, nên cho dù người đến là ai, đối với cô cũng không có gì khác biệt.
Ngay lúc này, cửa xe bị kéo ra.
Lý Thừa Ca quay đầu lại, rồi ngây người.
Cô khó tin nói: "Sao lại là anh?"
Trần Tuấn cười rồi ngồi vào xe: "Không phải anh thì em muốn là ai?"
"Không phải." Lý Thừa Ca nghẹn lời: "Tụi em đều tưởng anh..."
"Tưởng gì?"
"...Tưởng anh sẽ chọn làm quạt sơn mài."
Trần Tuấn khựng lại một chút: "Ban đầu anh chọn làm quạt sơn mài, lúc sắp ra khỏi cửa thì đổi với A Dương."
"À." Lý Thừa Ca gật đầu.
Tâm trạng lúc này thật sự có chút khó diễn tả.
Trần Tuấn không lộ vẻ gì: "Sao em lại chọn hái xoài, em muốn đi trải nghiệm hái xoài à?"
"Ừm..." Lý Thừa Ca không biết phải giải thích chuyện này với anh như thế nào, đành phải gật đầu: "...Đúng!"
Lúc này, tài xế khởi động xe, Lý Thừa Ca cũng nhân cơ hội chuyển chủ đề, cô tháo một bên tai nghe bluetooth: "Anh nghe nhạc không?"
Trần Tuấn nhận lấy, trong tai nghe vang lên bài nhạc đang phát dở…
Hey ah ah anh là bảo bối của em
Nỗi nhớ em âm ỉ dày vò
Bảo bối, bảo bối, chúng ta cạn ly
Đây là át bích mà em thích nhất
...
"Ê, đợi một chút, đợi một chút..." Lý Thừa Ca đột nhiên nhận ra không đúng, vừa nãy thấy có người mở cửa xe, nên cô đã tiện tay ấn tạm dừng, bây giờ ấn bật lại.
Cô vội vàng ấn tạm dừng lần nữa.
Nhưng đã muộn, Trần Tuấn nhìn cô với vẻ mặt trêu chọc: "Át bích?"
"Không phải..." Lý Thừa Ca rất muốn độn thổ, cười đến đỏ cả mặt.
Trần Tuấn: "Đây là cái danh sách nhạc quê mùa dễ gây hiểu lầm của em đó hả?"
"Ha ha ha..." Lý Thừa Ca tiếp tục cười.
Đôi khi cô cứ tự nhiên nghe mấy bài này, cô thấy rất thú vị.
Trần Tuấn lại nói: "Không sao, cứ bật tiếp đi, chúng ta quen nhau lắm rồi mà."
"Không được." Lý Thừa Ca nói: "Em phải chú ý hình tượng của em!"
Nói rồi, cô lại mở danh sách nhạc khác, bài đầu tiên là "Xuân Tuyết".
Lý Thừa Ca quay đầu hỏi: "Hay không?"
Trần Tuấn nói: "Cũng được."
Lý Thừa Ca: "Vậy anh có thể quên bài vừa rồi được không?"
Trần Tuấn: "Ha ha ha..."
Một tiếng sau, xe đến vườn hái quả.
Nhân viên đưa cho họ hai cái kéo, hai đôi găng tay, một cái giỏ tre nhỏ, một bình xịt chống muỗi.
Trần Tuấn nhận lấy, trước tiên mở bình xịt chống muỗi, xịt cho Lý Thừa Ca từ trên xuống dưới một lượt, rồi lại xịt cho anh một lượt.
Lý Thừa Ca cười: "Xong rồi, xịt nước hoa coi như phí công rồi."
Trần Tuấn giơ tay lên ngửi thử: "Cũng được, mùi này không khó ngửi đến thế đâu."
Lý Thừa Ca cũng ngửi theo: "Giống như xịt phòng."
Trần Tuấn bật cười: "Đi thôi."
Họ đi theo nhân viên công tác vào bên trong vườn. Nhân viên dặn dò họ khi hái xoài không nên cắt cành quá ngắn, phải để lại một đoạn, nếu không nhựa sẽ chảy ra dính vào xoài, rất dễ bị hỏng.
Hai người ngoan ngoãn gật đầu.
Sau đó Lý Thừa Ca nhỏ giọng nói với Trần Tuấn: "Anh có thấy người này giống một người không, một ngôi sao ấy."
Trần Tuấn hỏi: "Giống ai?"
Lý Thừa Ca hạ giọng hơn nữa: "Trương Đại Đại."
Trần Tuấn lập tức nhìn cô với vẻ mặt "em có biết lịch sự không thế".
Lý Thừa Ca cười: "Không phải, ý em là khuôn mặt, khuôn mặt ấy!"
Đến khu vực hái xoài, nhân viên để hai người tự hái, dặn phải chọn quả to, tròn trịa, màu sắc tươi sáng.
Thực ra cũng khá đơn giản, chọn quả ưng ý, để lại cành dài một chút, rồi dùng kéo cắt xuống là được. Chẳng mấy chốc họ đã hái được nửa giỏ.
Lý Thừa Ca lấy một quả ra, bóc vỏ nếm thử một miếng, rồi mặt đầy vẻ kinh ngạc: "Wow, ngọt quá!"
Cô nhìn Trần Tuấn bên cạnh, như thể vừa phát hiện ra bảo vật gì đó: "Anh nếm thử đi!"
Trần Tuấn nhìn cô cười.
"Thật đó, siêu ngọt luôn!" Lý Thừa Ca nhìn anh, anh vừa tháo găng tay, rửa tay bằng nước khoáng, những giọt nước còn đang nhỏ xuống.