Úc Chi Dương cũng cười theo, thật ra ngay từ đầu cậu ấy đã cảm thấy cô là kiểu con gái rất chân thành, nhưng cậu ấy không nói ra.
Lúc này, một nhân viên của cửa hàng đi tới: "Chào hai vị, xin làm phiền một chút, hai vị muốn làm loại bánh kem nào ạ?"
Lý Thừa Ca tỏ vẻ hứng thú: "Có thể tự tìm mẫu không ạ? Kiểu trên mạng ấy ạ?"
Mặc dù đối tượng hẹn hò không phải là người cô mong muốn nhất, nhưng đã đến rồi thì đương nhiên phải chơi thật vui vẻ!
Sau khi nhận được câu trả lời khẳng định, Lý Thừa Ca bắt đầu tìm mẫu trên mạng, tìm thấy rồi đưa cho Úc Chi Dương xem.
Đó là một mẫu giống như biển cả, tông màu chủ đạo là màu xanh dương, còn có một bãi cát nhỏ màu vàng, rất phù hợp với chủ đề Hải Nam.
Dưới sự hướng dẫn của nhân viên, bọn họ bắt đầu làm bánh, phần cốt bánh được cửa hàng cung cấp, hai người họ cần phết kem và vẽ họa tiết lên trên.
Ban đầu Lý Thừa Ca vẫn rất tự tin, nhưng nhìn hai người cầm túi bắt kem vẽ ra những hình thù ngày càng kỳ lạ, cô bắt đầu hơi nghi ngờ nhân sinh.
Úc Chi Dương cũng hơi ngơ ngác, quay đầu nhìn cô: "Chị chắc chắn chúng ta muốn mang cái này về sao?"
Lý Thừa Ca do dự vài giây, rồi bắt đầu cố gắng gượng: "Không sao không sao, vẫn còn cứu vãn được, cậu nhìn của tôi này..."
Vừa nói dứt lời, lực tay cô không khống chế tốt, một cục kem trực tiếp phun ra ngoài, rơi "bẹp" một tiếng, thế là họa tiết hoàn toàn hỏng bét.
"..."
Sau một lát im lặng, Lý Thừa Ca quay đầu nhìn Úc Chi Dương, chớp chớp mắt nói: "Hay là bỏ đi vậy?"
Làm bánh xong, hai người lại đến một nhà hàng gần đó ăn bữa tối, còn ngắm được cảnh hoàng hôn tuyệt đẹp, chụp rất nhiều ảnh.
Thế nhưng khi hai người họ xách chiếc bánh xấu banh nóc quay về biệt thự, thì phát hiện bên trong không có một ai, hai cặp đôi đi hẹn hò còn lại đều chưa về.
Chắc là chơi vui lắm đây mà.
Tâm trạng Lý Thừa Ca thoáng chốc trùng xuống, cô quay đầu gượng cười với Úc Chi Dương: "Tôi lên lầu thay quần áo trước đây."
Úc Chi Dương đương nhiên cũng nhìn ra, nhưng cậu ấy giả vờ như không thấy: "Chị đi đi."
Lý Thừa Ca lên lầu thay quần áo xong thì không xuống nữa, nằm trên giường chơi điện thoại một lúc, cố gắng thay đổi tâm trạng.
Đây là tình huống mà cô tuyệt đối không ngờ tới trước khi đến đây, cô định mang tâm thái đi chơi, còn chuyện yêu đương gì đó, thật ra cô luôn hoài nghi, liệu hai mươi ngày ngắn ngủi có thể thích một người được không?
Nhưng bây giờ, ai có thể ngờ rằng cô lại để ý đến vậy.
Lý Thừa Ca đổi tư thế nằm nghiêng, mở Wechat tìm đến avatar của bạn thân, gõ chữ lia lịa, dừng lại vài giây, rồi lại xóa hết.
Sau đó, cô ném điện thoại sang một bên.
Khi Lý Thừa Ca xuống lầu, Úc Chi Dương đang cắt trái cây, cậu ấy hỏi: "Chị ăn trái cây không?"
Lý Thừa Ca vui vẻ đi tới: "Ăn chứ!"
Có dưa ngọt và xoài, cô nhận lấy chiếc nĩa nhỏ Úc Chi Dương đưa, xiên một miếng dưa ngọt đưa lên miệng.
Hai người bắt đầu trò chuyện, Lý Thừa Ca hỏi: "Cậu vừa tốt nghiệp đã về nước rồi đi làm luôn à?"
"Ừm." Úc Chi Dương gật đầu: "Vốn dĩ em muốn ở nước ngoài vài năm, nhưng người nhà đều không đồng ý, họ không muốn sau này em ở lại nước ngoài."
Lý Thừa Ca bật cười: "Tôi cảm thấy cậu với em trai tôi rất giống nhau, nó cũng muốn ở lại nước ngoài, nhưng người nhà nhất quyết không đồng ý, sau này hết cách đành phải về."
Úc Chi Dương có chút ngạc nhiên: "Chị có em trai?"
Lý Thừa Ca nói: "Có, nhưng không phải em trai ruột, là em họ của tô. Quan hệ hai đứa vô cùng tốt, từ nhỏ đã lớn lên cùng nhau, nó đặc biệt nghe lời tôi."
Úc Chi Dương lộ ra vẻ mặt đã hiểu: "Là người hầu trung thành nhất của chị đúng không?"
Lý Thừa Ca lập tức cười ha ha, rồi gật đầu: "Đúng!"
Đúng lúc này, giọng của Giang Văn đột nhiên vang lên ở cửa: "Cười gì thế? Vui vẻ thế..."