Chương 10

"Đã nói." Tiếu Trì lúc này gật đầu: "Nói lúc ăn tối đêm đầu tiên."

Úc Chi Dương vẫn bày vẻ mặt khó tin, bởi vì đúng là cậu ấy không nhớ gì cả, có lẽ là đêm đó cậu ấy quá căng thẳng nên hoàn toàn không để ý mọi người đã nói gì.

Trần Tuấn cầm tấm thẻ ghi "Mười ngàn lần đau thương" lên, nhìn Tiếu Trì đầy ẩn ý rồi nói: "Tôi cảm giác bài này giống Giang Văn."

Tiếu Trì chỉ cười không nói gì.

Anh ấy cũng phán đoán như vậy, Escape Plan là một ban nhạc rock, hình như trước đó Giang Văn đã nhắc đến cô ấy rảnh rỗi thường đi xem nhạc hội.

Về chuyện này, Úc Chi Dương cũng không có ý kiến gì, vậy nên Tiếu Trì bèn chọn trước: "Vậy tôi chọn bài này nhé, "Mười ngàn lần đau thương"."

Còn lại hai tấm thẻ là "First Love" và "Đột nhiên rất nhớ em".

Úc Chi Dương cứ vò đầu bứt tai phân vân.

Có lẽ vì đã có "bài học xương máu" từ vụ viết thứ ngày đầu tiên, nên bây giờ cậu ấy đặc biệt sợ chọn sai, lại gây ra hậu quả không thể cứu vãn nào đó.

Tiếu Trì không nhịn được nói: "Thật ra tôi cảm giác Tiểu Phó không giống như vẻ ngoài, nói sao nhỉ, không phải là cô bé đâu, bên trong cô ấy hẳn là một cô gái khá có chủ kiến."

Úc Chi Dương rõ ràng không nghe lọt tai, sau khi suy nghĩ kỹ càng bèn ngẩng đầu lên: "...Nhưng tôi vẫn cảm thấy bài "First Love" giống cô ấy hơn."

Dừng lại vài giây, Tiếu Trì cười nói: "Vậy hay là hai cậu oẳn tù tì đi, ai thắng thì chọn trước."

Hai người nhìn nhau một giây, rõ ràng đều không có ý kiến gì, đây quả thực là một phương pháp khá công bằng rồi.

Kết quả oẳn tù tì cũng nhanh chóng có ngay, Trần Tuấn thua, anh bèn dứt khoát nói: "Được, vậy tớ chọn "Đột nhiên rất nhớ em"."

Ba giờ chiều.

Giang Văn mặc một chiếc sơ mi trắng kiểu boyfriend, một chiếc quần bò dài, che một chiếc ô chống nắng, đứng trước cửa một tiệm nước hoa DIY.

Rất nhanh, từ đằng xa một bóng người bước tới, khi khoảng cách càng lúc càng gần, khuôn mặt cũng càng lúc càng rõ.

"Ôi chao, khéo thật đấy!" Giang Văn nhanh nhảu lên tiếng trêu chọc.

Tiếu Trì mặc một chiếc áo sơ mi xám nhạt, khóe miệng nở một nụ cười nhẹ: "Đúng là khéo thật."

"Có phải mọi người đoán được là bài hát của ai nên mới chọn không?" Giang Văn cười hỏi.

Tiếu Trì đáp: "Chắc vậy, bài của em dễ đoán hơn, hai bài kia thì khó hơn."

Giang Văn liền lộ ra một nụ cười tinh nghịch, tò mò hỏi: "Vậy hai người kia chọn thế nào?"

Tiếu Trì nhướng mày: "Em đoán thử xem?"

Cùng lúc đó, tại một tiệm bánh DIY.

Lý Thừa Ca tết một bím tóc lệch, mặc một chiếc váy dài không tay cổ tròn màu trắng hồng, đi một đôi dép xăng đan đế bằng, ngoan ngoãn ngồi trước bàn làm bánh thủ công.

Tiếng chuông gió treo trên cánh cửa kính vừa mở phát ra âm thanh thanh thúy dễ nghe, ngay sau đó, một bóng người quen thuộc bước vào.

Lúc Úc Chi Dương nhìn thấy Lý Thừa Ca, rõ ràng cậu ấy sững lại một chút, rồi nhanh chóng bật cười: "...Hóa ra "First Love" là của chị à?"

Trong mắt Lý Thừa Ca cũng lóe lên một tia thất vọng nhỏ, nhưng nhanh chóng điều chỉnh lại, mỉm cười đứng dậy: "Đúng vậy đó, cậu không ngờ đúng không?"

Úc Chi Dương lắc đầu nói: "Không ngờ, thật không ngờ, vì sao chị lại thích bài hát này vậy?"

Cậu ấy vừa nói vừa đi tới, ngồi xuống bên cạnh cô.

Lý Thừa Ca nói: "Thật ra tôi vô cùng thích một bộ phim truyền hình cùng tên với bài hát này..."

Cô nhìn cậu ấy: "Thôi được, tôi đoán con trai các cậu chắc chắn chưa xem đâu, đó là một bộ phim Nhật Bản, bài hát này là nhạc phim."

Úc Chi Dương hỏi: "Phim quay rất đẹp sao?"

"Ừm." Lý Thừa Ca thật lòng gật đầu: "Rất đẹp, rất thuần khiết."

Rồi cô dường như vì nói ra ba chữ "rất thuần khiết" mà hơi ngại ngùng, bật cười lớn.

Ở cái tuổi của bọn họ, đều đã rời xa thời học sinh, ai cũng đã quen với việc cân nhắc lợi hại, dường như việc theo đuổi tình yêu thuần khiết là một điều gì đó rất đáng xấu hổ.