Chương 4: Con Gái Luôn Có Một Đống Chuyện Vặt Vãnh

Khi tiếng chuông báo hiệu tiết tự học cuối cùng kết thúc, lớp học vốn đang im ắng bỗng trở nên ồn ào.

Là học sinh của lớp chọn, còn chưa đầy một tháng nữa là đến kỳ thi đại học, nên không khí học tập vẫn rất căng thẳng.

Những bạn chăm chỉ thì tan học liền nhanh chóng xuống căng tin ăn tối, rồi về ký túc xá tắm rửa, tranh thủ quay lại lớp tự học. Còn những bạn thoải mái hơn thì sẽ tham gia các hoạt động khác, ví dụ như chơi thể thao hoặc trốn trong ký túc xá chơi game.

“Vu Tri Lạc!”

Một giọng nói ngọt ngào vang lên từ cửa lớp. Chung Thiển buộc tóc đuôi ngựa, tay ôm một quả bóng chuyền cùng sáu cô gái khác đứng ở cửa lớp Một nhìn vào trong, thu hút sự chú ý của không ít nam sinh.

Phải nói rằng, ngoại hình của Chung Thiển rất hợp gu các cậu trai. Túi xách hàng hiệu, đôi mắt to tròn như quả đào, khi cười có lúm đồng tiền. Cô mặc một chiếc áo thun trắng cùng quần short thể thao, để lộ đôi chân thon dài trắng nõn, vô cùng bắt mắt.

Thấy nữ thần đang đợi ở cửa, Diệp Dương như được tiêm máu gà, vụt một cái đã chạy ra chào hỏi.

“Thiển Thiển, hôm nay cậu đẹp quá!”

“Này! Cậu hôi quá đi.”

Chung Thiển nhăn mặt chê bai đưa tay phe phẩy.

“Tớ vừa chạy năm vòng nên ra nhiều mồ hôi. Hay tớ về ký túc xá tắm trước nhé?” Diệp Dương cười toe toét.

“Đi đi. Mà Vu Tri Lạc đang làm gì thế? Không phải cậu bảo cậu ấy đồng ý đi tập bóng rồi sao?” Ánh mắt Chung Thiển lướt qua Diệp Dương, nhìn vào sâu trong lớp.

“Đúng vậy! Lão Vu nói là phải làm xong bài toán đã, bảo các cậu cứ ra sân chuyền bóng khởi động trước. Tớ đi cùng các cậu nhé!”

“Ồ. Vậy chúng mình đợi cậu ấy ở đây đi. Cậu hôi chết đi được, đừng đứng gần tớ như thế.”

Mấy người họ cứ thế đứng ở cửa lớp đợi Vu Tri Lạc. Diệp Dương hớn hở tìm chuyện để nói, Chung Thiển và các cô gái khác cũng thỉnh thoảng đáp lại vài câu cho có lệ.

Vu Tri Lạc thực sự không muốn đi tập bóng. Hồi lớp 11, cậu là đội trưởng đội bóng chuyền của trường. Sau đó trường thành lập đội nữ, thầy giáo liền nhờ cậu sang giúp đỡ. Vốn dĩ cậu đẹp trai, học giỏi nên các cô gái cứ thế gạt thầy giáo sang một bên, mỗi lần muốn tập bóng là lại tìm đến cậu.

Lúc đầu, một thiếu niên mười bảy, mười tám tuổi như cậu cảm thấy đây là một công việc tuyệt vời. Dù sao thì chơi bóng chuyền với một đám con gái xinh xắn cũng rất thú vị, thỉnh thoảng đập một cú ghi điểm là nhận được cả tá ánh mắt ngưỡng mộ.

Nhưng tập luyện mãi cũng thấy chán. Hơn nữa, những cô gái này chẳng ai nghiêm túc, đến giờ vẫn chuyền hụt bóng. Dạy họ khiến cậu muốn tăng xông, chán đến tận cổ.

Cậu ngồi lỳ một lúc, quay đầu lại vẫn thấy họ đứng đợi ở cửa, còn Diệp Dương thì nhìn cậu với ánh mắt cầu cứu. Xem ra không thể lén chuồn được rồi.

Bạn không phải cá, sao biết được niềm vui của cá?

Mỗi người một chí hướng, Vu Tri Lạc thật sự không thể hiểu nổi niềm vui của Diệp Dương.

Biết đâu một ngày nào đó, Diệp Dương sẽ đột nhiên khai sáng, biến thành một sát thủ tình trường thì sao. Mặc dù cậu ta vừa béo vừa bóng nhẫy nhưng gia đình lại có điều kiện. Các cô gái đang đi học bây giờ có thể chưa thấy kiểu người này có gì hay nhưng sau khi tốt nghiệp thì sẽ rất đắt hàng.

Thở dài, Vu Tri Lạc đẩy ghế vào gầm bàn, khoác cặp lên vai trái rồi đứng dậy đi ra cửa lớp.

Hôm nay là ngày được mặc đồ tự do. Vu Tri Lạc mặc một chiếc áo sơ mi trắng, cởi một cúc áo trên cùng để lộ xương quai xanh tinh tế. Quần thì vẫn là quần đồng phục vì nó thoải mái hơn quần jean nhiều.

“Vu Tri Lạc, cậu chậm quá đi. Đã học giỏi thế rồi mà còn chăm chỉ vậy nữa.”

Giọng của Chung Thiển mang chút nũng nịu. Mặc dù câu này là nói với Vu Tri Lạc nhưng Diệp Dương đứng bên cạnh nghe mà máu nóng cũng sục sôi.

Quả không hổ là nữ thần, đến cả giọng điệu hờn dỗi cũng dễ nghe như vậy!

“Chuyện đó là tất nhiên, lão Vu nhà tớ muốn đứng nhất thì dễ như trở bàn tay!”

“Cậu đắc ý cái gì chứ.”

“Vì tớ và lão Vu là anh em tốt nhất mà.”

Mấy cô gái kia không hiểu nổi logic của Diệp Dương.

Vu Tri Lạc mỉm cười: “Xin lỗi nhé, nãy tớ hơi chậm một chút. Đi thôi, động tác tớ dạy các cậu lần trước còn nhớ không?”

“Nhớ thì có nhớ nhưng mà bay người cứu bóng trên sân thì đau lắm.”

“Vậy Ngô Giai Nghiên, động tác phát bóng của cậu đã tập tốt chưa?”

“Tiền bối, em tên là Lưu Giai Nghiên, lớp 11/5. Anh gọi sai tên em sáu lần rồi đấy.”

“Xin lỗi, tớ có một người bạn cấp hai tên là Ngô Giai Nghiên.”

“Chắc cô ấy cũng xinh như chị Thiển Thiển nên mới khiến anh nhớ lâu thế, đúng không ạ.”

Vu Tri Lạc còn chưa kịp nói gì Chung Thiển đã tự mãn ưỡn ngực:

“Đâu có đâu.”

Vừa trò chuyện vừa đi đến sân bóng chuyền, Vu Tri Lạc bảo mấy cô gái chạy 400 mét khởi động trước. Cậu dựa vào cột lưới, buồn chán nhìn những chú chim bay lượn trên bầu trời.

Hoàng hôn mùa hạ đến muộn, cảnh sắc sân trường lúc tan học rất đẹp. Có người đang đá bóng trên sân cỏ, có người đi dạo, có người chạy bộ. Bầu trời là một mảng mây màu cam đỏ, cả khuôn viên trường như được phủ lên một lớp lụa vàng mỏng như cánh ve.

Nhìn những đám mây dày đặc này, cậu lại nhớ đến dòng trạng thái vừa thấy trong không gian cá nhân của Hạ Chẩm Nguyệt:

“Trên trời có một đám mây từ từ tan thành sương.”

Thật khó hiểu, rốt cuộc tại sao thời gian lại có thể dừng lại được cơ chứ?

Lớn đến từng này, đây là lần đầu tiên Vu Tri Lạc gặp phải một chuyện khó lý giải đến vậy.

Chung Thiển chạy xong trước, không biết có phải vì đã chạy ăn gian hay không.

“Phù, mệt chết đi được, chân đau quá!”

Cô ta đứng trước mặt Vu Tri Lạc, đấm đấm vào đôi chân trắng nõn, rồi xoay eo làm động tác giãn cơ.

Vu Tri Lạc liếc nhìn, thầm nghĩ cô ta không nên tập bóng chuyền mà nên đi học nhảy thì hợp hơn.

Chợt nhớ ra điều gì đó, cậu giả vờ hỏi bâng quơ:

“Bạn Hạ Chẩm Nguyệt ở lớp các cậu, tớ nhớ hồi học thể dục, lúc tập bóng chuyền cô ấy học rất tốt mà. Sao sau này lại không tham gia đội bóng chuyền nữa?”

Nghe thấy cái tên này, trong mắt Chung Thiển thoáng lên một tia ghen tị nhưng giọng điệu lại tỏ vẻ không quan tâm:

“Ai mà biết được. Cậu ta vốn không hòa đồng, cả ngày chỉ lủi thủi một mình. Trước đây cũng có nhiều bạn nam theo đuổi đấy nhưng có thấy cậu ta thân thiết với ai đâu, trông chảnh lắm.”

“Thật sao, tớ thấy cô ấy không có vẻ gì là lạnh lùng như vậy.”

“Cậu ta keo kiệt lắm. Mỗi lần lớp tổ chức tụ tập kiếm cớ trốn vào thư viện đọc sách, thực ra là không muốn góp tiền thôi. Cuối tuần rủ đi mua sắm cũng không đi, bạn bè mời sinh nhật cũng chẳng đến. Bình thường bọn tớ nói chuyện mỹ phẩm, quần áo, cậu ta cũng chẳng bao giờ tham gia. Cứ bo bo giữ của, rõ ràng tiền học bổng hàng năm nhiều như thế.”

“Có thể gia đình cô ấy khó khăn thì sao?”

“Ai biết được. Mỗi lần họp phụ huynh, bố mẹ đều không đến. Lần trước, cây son Guerlain của Đồng Na để quên trong lớp bị mất, cây đó hơn triệu lận. Bọn tớ đều nghi là cậu ta lấy. Dù sao thì bây giờ trong lớp không ai chơi thân với cậu ta nữa, chỉ có thầy cô là quý thôi.”

Vu Tri Lạc ngẩn ra, khẽ nhíu mày:

“Thế các cậu đã tìm được bằng chứng chưa?”

Chung Thiển thờ ơ:

“Lúc tan học chỉ có mình cậu ta ở lại lớp thôi, chẳng có ai khác cả. Đồng Na cũng không muốn làm to chuyện nên mọi người đều nghĩ là cậu ta lấy. Trước đó, mỗi khi bọn tớ nói chuyện về son môi, bọn tớ hay thấy cậu ta nhìn trộm. Xảy ra chuyện rồi cậu ta cũng chẳng giải thích gì. Chuyện lâu rồi, dù sao thì cũng là vậy thôi.”

Vu Tri Lạc không nói nên lời. Cậu không phải thánh nhân, không thể quản được miệng lưỡi thiên hạ. Khi việc tẩy chay một ai đó đã thành xu hướng trong một tập thể thì dù người đó có chứng minh được sự trong sạch, những tin đồn sai sự thật khác cũng sẽ xuất hiện. Cái gọi là sự thật, phần lớn thời gian chỉ là câu chuyện mà đám đông muốn tin mà thôi.

Nhưng hiện tại cậu cũng không thể và không có lý do gì để biện minh cho cô ấy. Mâu thuẫn giữa các cô gái phức tạp hơn đám con trai nhiều.

Chung Thiển chợt nhận ra, vẻ mặt kỳ lạ hỏi:

“Sao tự dưng cậu lại hỏi chuyện của cô ta?”

“Là do cậu cứ ba la ba la nói hết ra đấy chứ.”

“Ồ, thế à?”

Thấy những người khác sắp chạy xong, Vu Tri Lạc vẫn nghiêm túc khuyên một câu:

“Nhưng tớ nghĩ, một số chuyện tốt nhất là nên tìm hiểu rõ ràng rồi hãy phán xét. Có thể có hiểu lầm cũng không chừng.”

Chung Thiển thờ ơ nhún vai:

“Dù sao thì cũng chẳng liên quan đến tớ. Thi đại học xong thì mỗi người một ngả thôi mà.”

Mấy người còn lại đã quay về, Vu Tri Lạc liền gọi họ tập luyện. Các cô gái chơi khá vui vẻ nhưng cậu thì có chút lơ đễnh.

Ánh mắt cậu vô tình hướng về phía dãy phòng học. Một bóng dáng quen thuộc cô độc bước xuống cầu thang. Cô dường như liếc nhìn về phía này rồi lại quay đi, thong thả bước ra cổng trường.

Vu Tri Lạc nhặt chiếc cặp dưới đất lên. Cơ hội đây rồi!

“Xin lỗi, tớ quên tắt bếp ga ở nhà, tớ về trước đây, các cậu cứ tiếp tục nhé.”

“Ơ, ơ?”