Chương 3: Cô Gái Nhỏ, Cậu Đã Đi Sai Đường Rồi

“Lão Vu, cậu cười gì thế?”

Diệp Dương tỏ vẻ kỳ quặc, cố tình ngồi dịch ra xa khỏi Vu Tri Lạc.

Vu Tri Lạc đang mải suy nghĩ xem ngày mai nếu lại gặp phải sự kiện thời gian dừng lại, cậu sẽ chống cự thế nào. Nghe vậy, cậu giật mình:

“Tớ cười à?”

“Cười rất biếи ŧɦái!”

“Vớ vẩn.”

“Thật mà. Dù tớ đọc hiểu không giỏi, nhưng tớ rõ ràng nhìn thấy trong mắt cậu có một phần căng thẳng, hai phần lén lút vui mừng, và bảy phần xảo trá. Rốt cuộc cậu đang nghĩ gì thế hả?”

Vu Tri Lạc mặt lạnh tanh. Quả nhiên, khả năng đọc hiểu của tên Diệp Dương này kém thật. Khuôn mặt đầy ưu tư của cậu mà cũng có thể diễn giải thành như vậy được à?

Nhìn lại vẻ mặt của Diệp Dương lúc này, Vu Tri Lạc mới thấy khó mà nói nên lời.

Sau khi gửi tin nhắn kia, Diệp Dương đã dán mắt vào màn hình điện thoại, hồi hộp chờ đợi câu trả lời từ Chung Thiển.

[Cậu sến súa quá rồi đó.]

[Cậu không biết thương người gì cả. Hôm qua tớ thức trắng đêm cày rank giúp cậu, còn mua cả skin mới ra nữa, tớ ngủ không ngon chút nào.]

[Một trăm tám mươi cân mà còn cần người thương sao?]

Chung Thiển rõ ràng không muốn nói tiếp chủ đề này nữa, cô chuyển sang hỏi chuyện khác:

[Bạn cùng bàn của cậu tan học có rảnh không? Hỏi giúp tớ xem hôm nay cậu ấy có đi tập bóng không nhé!]

[Có, có chứ, tớ sẽ kéo cậu ấy đi bằng được. Thiển Thiển, thêm tớ vào luôn đi.]

[Tạm biệt, vào học rồi.]

Diệp Dương cảm thấy năm vòng chạy hôm nay không uổng phí, nghĩ rằng Chung Thiển nhất định đã cảm động lắm rồi. Tất nhiên, cậu cũng không quên lời dặn của cô ta, liền quay đầu lại nhìn Vu Tri Lạc.

Tiết này là tự học. Vu Tri Lạc vốn luôn chăm chỉ, giờ cũng bắt chước Diệp Dương lấy điện thoại đặt lên bàn, dùng sách lén lút che lại, không biết đang xem cái gì.

Diệp Dương ghé người qua nhìn, chỉ thấy một vài từ khóa tìm kiếm như "thời gian dừng lại", "cơ học lượng tử", "lý thuyết lỗ đen" và mấy thứ linh tinh khác.

Chưa kịp nhìn rõ, Vu Tri Lạc đã tắt màn hình.

“Làm gì thế?”

“Lão Vu, cậu tìm kiếm kiểu này thì được gì? Tớ cho cậu một trang web này, đừng nói là thời gian dừng lại, cả điều khiển từ xa bằng tâm trí các kiểu, cậu muốn xem cái gì cũng có. Tớ còn có cả bộ sưu tập biển số xe quý hiếm, tớ gửi cho cậu nhé.”

Vu Tri Lạc vừa định hỏi xin trang web, nhưng khi nhìn thấy nụ cười biếи ŧɦái trên mặt Diệp Dương, cậu chợt hiểu ra, bực bội nói:

“Cút, cút ngay!”

Diệp Dương với tâm lý của một người từng trải, khuyên nhủ:

“Lão Vu, cậu không nghĩ đến việc có bạn gái sao? Cậu học giỏi, lại đẹp trai hơn tớ một tí, chắc chắn nhiều cô gái thích cậu lắm. Đợi thi đại học xong, chắc chắn nhiều cô sẽ tỏ tình, lúc đó cậu tha hồ mà chọn, cũng không đến nỗi phải tìm mấy thứ này.”

“Nông cạn. Đọc sách nhiều vào.”

Vu Tri Lạc cất điện thoại. Trước đó cậu cũng thấy Chung Thiển hỏi về việc tập bóng, nhưng cậu không trả lời.

“Tuổi trẻ mà chỉ có học thì có gọi là tuổi trẻ không? Lão Vu, cậu chưa từng gặp cô gái nào khiến cậu ngày đêm nhung nhớ sao?”

“Sợ rằng lúc đó cô ấy không phải là người định mệnh của cậu mà chỉ là một bài học trong tuổi trẻ thôi.”

“Tớ biết.”

Diệp Dương không thèm để ý:

“Các cậu đều nhắc tớ rằng Thiển Thiển đang thả thính, nhưng có sao đâu? Nếu cô ấy mỗi ngày đều có thể câu được tớ, thì nó có khác gì việc cô ấy yêu tớ đâu chứ.”

Thôi hết cứu rồi!

“Lão Vu, giúp anh em một chút đi. Tớ đã hứa với Thiển Thiển là cậu sẽ cùng cô ấy tập bóng sau giờ học, coi như anh em cầu xin cậu đi mà.”

“Không đi, không đi đâu.”

“Cả tuần này nước ngọt của cậu tớ bao hết!”

Sau sự kiện thời gian dừng lại, Vu Tri Lạc không còn tâm trí nào để đọc sách trong tiết tự học này nữa.

Hạ Chẩm Nguyệt sao? Cậu lục lọi trong đầu những ấn tượng về cô.

Vu Tri Lạc không biết liệu có phải trong tuổi trẻ của mỗi chàng trai đều có một cô gái xuất sắc hay không, nhưng tuổi trẻ của cậu thì có.

Đó chính là Hạ Chẩm Nguyệt của lớp Hai, một người con gái luôn dẫn trước cậu trong học tập.

Vu Tri Lạc lần đầu tiên nhìn thấy cái tên này là trên bảng xếp hạng thành tích. Cô ấy đứng nhất, cậu đứng nhì. Khi nhìn thấy cái tên này, trong đầu cậu tự nhiên hiện lên một khung cảnh lãng mạn như trong thơ.

Về Hạ Chẩm Nguyệt, Vu Tri Lạc không biết nhiều. Cậu áng chừng cô cao khoảng 1m68, ngoại hình có thể cho 9 điểm, vòng một chắc là cỡ B, tỷ lệ đôi chân cực kỳ hoàn hảo. Đầu óc tuổi mười bảy, mười tám thật chẳng dùng để làm việc gì hay ho. Đây có phải là trọng tâm đâu.

Điều ấn tượng nhất về Hạ Chẩm Nguyệt là gì nhỉ?

Vu Tri Lạc cố gắng nhớ nhưng đáng ngạc nhiên là ngoài vẻ ngoài đáng yêu và thành tích học tập xuất sắc cậu lại không có nhiều ấn tượng về cô.

Cũng có vài lần trò chuyện đơn giản, cô là một cô gái rất hướng nội, chỉ nói với âm lượng nhỏ như đang thì thầm.

Trong những ấn tượng mà cậu có về cô, cô luôn chỉ có một mình, có lẽ cũng không có nhiều bạn bè. Cậu chưa bao giờ thấy cô mặc quần áo bình thường, quanh năm suốt tháng chỉ mặc bộ đồng phục đã giặt đến trắng bệch, lúc nào cũng cúi đầu.

Khi nhà trường mời cô lên sân khấu phát biểu với tư cách là người đứng đầu cô đều từ chối.

Những việc phải ra mặt như vậy đều đổ dồn lên vai Vu Tri Lạc.

Hạ Chẩm Nguyệt, một cô gái hướng nội, gần như chưa bao giờ nói chuyện với cậu ấy thế mà dám lợi dụng lúc thời gian dừng lại để làm chuyện kỳ quặc với cậu. Điều này khiến Vu Tri Lạc cảm thấy không thể tin nổi.

Tóm lại sau chuyện ngày hôm nay, Vu Tri Lạc cảm thấy mình khó mà giữ được sự bình tĩnh khi đối diện với Hạ Chẩm Nguyệt.

Thẳng thừng đến lớp Hai tìm cô hỏi cho ra lẽ ư?

Không ổn!

Từ biểu hiện của cô trong sự kiện thời gian dừng lại ngày hôm nay, Vu Tri Lạc có thể chắc chắn hai điểm mấu chốt và một điểm yếu.

Điểm mấu chốt thứ nhất là cô chắc chắn không phải lần đầu tiên trải qua chuyện này.

Điểm mấu chốt thứ hai là cô nói “Hẹn gặp lại ngày mai”. Dường như cô ấy có nhận thức rõ ràng hơn về chuyện này, có thể việc thời gian dừng lại liên quan đến cô ấy.

Điểm yếu cốt lõi là cô dường như không nhận ra Vu Tri Lạc ngày hôm nay đã có ý thức và nhận biết. Vậy nếu ngày mai sự kiện thời gian dừng lại lại xảy ra thì cậu có còn giữ được ý thức không?

Vu Tri Lạc đã nghĩ ra đối sách trong đầu.

Mặc dù trước đó cậu không biết mình đã bị cô ấy lợi dụng bao nhiêu lần nhưng lần này dù sao cậu cũng giữ lại được ý thức. Thông tin hiện tại còn quá ít, cậu cũng không thể chống cự. Để an toàn, tốt nhất là cứ giả vờ như không biết gì để thăm dò tình hình trước đã.

“Hẹn gặp lại ngày mai.”

Bên tai cậu như vang lên câu nói cuối cùng của cô ấy. Là một nạn nhân trong sự kiện thời gian dừng lại, cảm giác trói buộc không thể cử động, còn bị một cô gái dễ thương làm những điều tùy ý. Là một người đàn ông, cậu không hề thích cảm giác này chút nào.

Từ nay về sau nếu ai nói con gái không đen tối, cậu nhất định sẽ tát cho một cái. Con trai đi ra ngoài cũng phải tự bảo vệ mình.

Bỗng nhiên nhớ ra điều gì đó, Vu Tri Lạc lại lấy điện thoại ra.

Mở ứng dụng QQ, trong phần tin nhắn nhóm, cậu tìm kiếm một lúc lâu, cuối cùng cũng tìm thấy một nhóm chat sáu người ở một góc nào đó.

Đó là nhóm học tập do giáo viên lập ra khi họ tham gia một cuộc thi vào năm lớp 11. Hạ Chẩm Nguyệt cũng ở trong đó.

Ảnh đại diện QQ của cô là một bức tranh mèo hoạt hình đơn giản. Cậu bấm vào trang cá nhân của cô, mọi thứ còn đơn giản đến lạ thường.

Biệt danh: Nguyệt

Thông tin: Nữ, 17 tuổi

Ngày sinh: 9 tháng 9 - Xử Nữ

Nơi ở: Tô Hàng

Chữ ký: Không có

Đặc quyền: Cô ấy chưa mở bất kỳ dịch vụ đặc quyền nào

Trống, trống, trống hoàn toàn.

Vu Tri Lạc sử dụng đặc quyền Vip Kim Cương, truy cập ẩn vào không gian cá nhân của cô.

Ngày 16 tháng 5 năm 2018: “Cố lên.”

Ngày 3 tháng 10 năm 2019: “Trên trời có một đám mây từ từ tan thành sương.”

Ngoài ra, không còn gì nữa. Album ảnh cũng đã bị khóa.

Mình rốt cuộc đã xem cái gì thế này?

Vu Tri Lạc đầu óc đầy dấu hỏi chấm. Lần đầu tiên có hứng thú chủ động muốn tìm hiểu một cô gái, kết quả lại chẳng phát hiện ra điều gì.

Ngón tay cậu dừng lại ở mục thêm bạn.

Ngần ngại một lúc lâu, cuối cùng vẫn không bấm xuống.

Hay là cứ lén đi theo cô ấy đi.