Chương 51

----------

"Làm sao để tôi đưa xe cho chị đây?"

Ngư Thụ Đường đứng dậy, cô nhìn ngang nhìn dọc, đều không thấy chiếc xe này có thể nhét vừa vào xe ô tô của Liễu Kiến Thuần.

"Chị, chiếc xe này chắc chắn không thể cho vào xe của chị được đâu ạ."

"Thử xem sao."

Liễu Kiến Thuần nói, chị ấy lấy lại tinh thần, xoay người lại, không sờ được hạt ngọc bích, chị ấy hơi mất tự nhiên vén một lọn tóc xoăn xõa xuống mai tóc.

"Chị dẫn em đến bãi đỗ xe trước nhé, chắc em không biết bãi đỗ xe ở khu Đông nằm ở đâu."

Ngư Thụ Đường mở khóa xe, đẩy xe đi sánh bước cùng chị ấy, dọc đường không kìm được sự yêu thích, thỉnh thoảng lại cẩn thận sờ sờ tay lái và bộ đề của chiếc xe này, quả thực còn yêu chiếc xe này hơn cả Liễu Kiến Thuần - người chủ thật sự của nó rất nhiều.

Lúc này Liễu Kiến Thuần trong lòng ngược lại lại thoải mái hơn một chút, đã vậy thì cứ thế đi!

"Xe đến chân núi ắt có đường đi.” huống chi giờ chị ấy thật sự có một chiếc xe rồi.

Chị ấy mím môi, muốn phân tán sự chú ý một chút, thế nhưng cảm giác vui vẻ hoàn toàn không phải vì chiếc xe mới mà nảy sinh lại đang thiêu đốt trái tim chị ấy, đập lên từng nhịp từng nhịp, lần đầu tiên chị ấy cảm thấy, mình hoàn toàn không thể không nói gì cả: "Thích lắm hả?"

Chị ấy mỉm cười hỏi một câu.

Ngư Thụ Đường thẳng thắn gật đầu: "Thích ạ."

"Em dùng chiếc xe cũ bao lâu rồi?"

Liễu Kiến Thuần nói: "Nếu lâu rồi thì em có thể đổi sang chiếc khác đi."

Chiếc xe hiện tại này cô mua khi mới vào đại học, Đại học Duy Ninh là một trong những trường tốt nhất trong nước, việc cô không ở lại Bắc Kinh khi đó vẫn khiến mẹ cô có chút phàn nàn, nhưng nhờ có ngôi trường này mà mẹ vẫn rất hài lòng.

Xe đạp không tiện mang đến, đến Thượng Hải rồi cô mới chọn chiếc xe này.

Cô đã liên tục thực hiện một số sửa đổi cho phù hợp với mình hơn, đến nay thực sự đã đi được năm năm rồi.

Hỏi có muốn đổi xe mới không ư, đương nhiên là rất muốn, đặc biệt là bây giờ các loại xe mới đang thịnh hành, hình dáng khung xe cũng đã có nhiều thay đổi lớn hơn.

Chỉ là cô còn một năm nữa là tốt nghiệp rồi, lại thêm một chiếc xe nữa, lỡ như cô rời khỏi Thượng Hải thì phiền phức biết bao?

Thực tế thì xe đạp đều có thể tháo rời rồi gửi bưu điện, hoàn toàn không thành vấn đề gì, cô thậm chí còn giúp Phó Thiếu Lâm ở tiệm xe tháo xe gửi đi các tỉnh khác rồi.

Thế nhưng cô lại có chút ngại ngần, dù có thích đến mấy cũng không muốn thêm gánh nặng.

Cô ngay cả khi ở trạng thái "nhẹ như lông hồng" còn chưa đi hết được con đường dài mịt mờ này, nói gì đến việc mang theo bao nhiêu thứ khác nữa?

"Đã năm năm rồi ạ."

Ngư Thụ Đường nói: “Để sau này hẵng đổi, bây giờ tôi chưa có ý định đó."

Liễu Kiến Thuần gật đầu: "Cũng phải, còn một năm nữa là tốt nghiệp rồi, lúc đó còn chưa biết có ở lại đây không."

Chị ấy nói buột miệng câu này, trong lòng tức khắc như bị một chiếc gai nhỏ đâm nhẹ, tâm trạng vui vẻ tựa như bong bóng xà phòng mỏng manh, lập tức vỡ tan.

Ngư Thụ Đường khẽ cụp mắt, bóng in trên mặt đất chao đảo, cô thành thật đáp: "Đúng vậy ạ."

Cô ấy suy nghĩ miên man, không cảm thấy gì đặc biệt, nhưng Liễu Kiến Thuần lại thất vọng khôn nguôi, trong khoảnh khắc đó, chị ấy khó chịu nhíu chặt mày.

May sao bãi đỗ xe đã đến, chìa khóa Bluetooth trên điện thoại vừa lại gần đã tự động mở khóa, đèn hậu xe bất ngờ sáng lấp lánh hiện ra một từ "hello" bằng pixel màu đỏ.