Chương 42

Thấy Ngô Thụ Đường vào, cậu ấy vội gọi: "Tiểu Thụ ơi, cái đề tài trước cậu bảo không dễ tìm tài liệu ấy, hôm nay tớ kiếm được một bài báo trên tạp chí này, nội dung khá nhiều luôn, cậu xem thử đi."

Ngô Thụ Đường ừ một tiếng, trước tiên đặt hết sách xuống, cẩn thận treo chiếc túi vải lên, rồi mới kéo ghế ngồi cạnh cậu ấy: "Đưa tớ xem bài báo nào."

Đường Tương xoay màn hình máy tính về phía em, hỏi: "Hôm nay lắp xe cho cô Liễu thế nào rồi?"

"Khá ổn." Ngô Thụ Đường di chuột: "Khung xe định sơn lại một chút, chắc mất khoảng một tuần nhỉ.

Đến lúc đó tớ sẽ mang đến cho cô ấy."

"Vậy cô Liễu có xe rồi, có nên mời cô ấy tham gia chuyến đạp xe nhẹ nhàng của bọn mình không?" Đường Tương chợt lóe lên ý tưởng: "Như thế chẳng phải quá hợp sao!"

Chuyến đạp xe nhẹ nhàng là hoạt động mà Câu lạc bộ đạp xe Phong Xa thường tổ chức trước kỳ nghỉ hè và nghỉ đông.

Đường Tương hồi nửa cuối năm nhất đại học bị Ngô Thụ Đường lôi kéo mà nôn nao, thế là mua theo một chiếc xe đạp địa hình, đến giờ đã đi lại hàng ngày bằng xe đó được bốn năm rồi.

Cậu ấy vẫn chẳng hề có hứng thú với các hoạt động thi đấu địa hình, chỉ có chuyến đạp xe nhẹ nhàng là lần nào cũng tham gia.

Bởi vì hoạt động này có thể tự do lập nhóm, chọn lộ trình, tốc độ cũng đều tự điều chỉnh, thậm chí nếu muốn dừng lại giữa đường mua một cây xúc xích nướng cũng được, về cơ bản là ngang với đi chơi vậy.

"Lúc đó tớ hỏi xem sao." Ngô Thụ Đường suy nghĩ một chút, em thực ra thấy với tính cách của cô Liễu thì khả năng cao là sẽ không muốn tham gia hoạt động toàn sinh viên lạ thế này đâu.

Tuy nhiên, chuyến đạp xe nhẹ nhàng này rất thoải mái, nếu cô ấy chịu đi, em dẫn cô ấy ra đoạn đường bờ sông Tùng Hà tập luyện một chút cũng được.

Ở đó mặt đường bằng phẳng, không quá đông người, cảnh quan cũng đẹp, rất hợp cho người mới bắt đầu.

Em lăn chuột một cái, lướt qua cấu trúc tổng thể của cả bài viết trước, rồi mới nhấp vào các tiểu mục để xem chi tiết.

Đường Tương cũng ghé sát lại cùng em xem: "Tớ định hai hôm nữa sẽ đi gặp cô Từ.

Thật sự không được thì nhờ cô Từ giúp tớ quyết định cho rồi.

Không chốt được đề tài là tớ không yên tâm về nhà được."

"Cái này đúng là gần với đề tài của cậu." Ngô Thụ Đường nói: “Nhưng mà cũng chỉ có mỗi bài này thôi.

Đề tài này ít tài liệu quá, về sau viết sẽ không được thuận lợi lắm."

Đường Tương ngả người ra sau tựa vào lưng ghế, thở dài thườn thượt: "Thôi vậy, thế thì vẫn là hai cái đề tài bọn mình chọn ấy.

Mai tớ sẽ đi gặp cô Từ."

Nói đến đây, Ngô Thụ Đường chợt nhớ ra lời cô giáo ở viện nghiên cứu hôm nay nói: "Hình như ngày mai trường sẽ ra thông báo, Khoa Kinh tế chúng ta sẽ chuyển đến Lầu Lộc Minh."

"Tớ cũng thực sự có nghe nói đấy." Đường Tương hào hứng hẳn lên: "Hôm nay tớ nói chuyện với Lâm Gia, cậu ấy bảo Khoa Nhân văn trừ Khoa Ngữ văn ra thì hình như cũng chuyển hết sang đó.

Thầy hướng dẫn của cậu ấy vui lắm, Lầu Lộc Minh rộng thật sự, bảo là có khi mỗi thầy cô còn được chia cho một văn phòng riêng ấy chứ."

"Tớ cũng đặc biệt vui!" Đường Tương bổ sung: "Nếu tớ có làm cô Từ giận thì cô ấy có thể lén mắng tớ trong văn phòng riêng, thay vì mắng trước mặt tất cả các thầy cô trong phòng!"

Ngô Thụ Đường nhìn Đường Tương lúc này mới thấm thía một điều, thì ra khi người ta cạn lời thật sự sẽ bật cười.