Đường Tương đáp: "Ban đầu bọn em định đi ăn đồ nướng ạ."
"Ý cậu là Đồ nướng hải sản Quả Quả phải không?" Từ Úy Nhiên nghe là biết ngay, tiệm đồ nướng này cách Đại học Duy Ninh không xa, đặc sắc nhất chính là loạt món hải sản sốt tỏi.
Đường Thanh Viễn đa số là những nhà hàng, quán nhỏ tinh tế, còn tiệm này diện tích rất lớn, chứa được nhiều người tụ tập ăn uống nhất.
"Được, vậy thì đến đó đi." Từ Úy Nhiên chốt hạ: “Hai chúng ta cũng lâu rồi chưa đến ăn."
Liễu Kiến Thuần gật đầu, cô không quá bận tâm đi đâu, chỉ lặng lẽ luôn nhìn về phía Ngư Thụ Đường trong gương chiếu hậu.
"Tiểu Thụ" hơi điều chỉnh tư thế ngồi, chiếc logo thêu bằng chỉ bông mềm mại ở ngực trái áo phông phản chiếu vào gương.
Đó là một trái tim màu cam, một chú cá sấu nhỏ màu xanh lá cây ngẩn ngơ nằm sấp trên trái tim, để lộ ra một đoạn nhỏ chóp đuôi đáng yêu.
Liễu Kiến Thuần mím chặt môi, đầu lưỡi chậm rãi, lơ đễnh lướt qua răng mình.
Vì là hình hoạt hình nên mới trông ngố ngố đáng yêu thế, chứ nếu vẽ đẹp lên thì lại thấy lạnh lùng mất.
Ánh mắt cô lướt qua sườn mặt Ngô Thụ Đường, bất giác khẽ mỉm cười.
Không nghi ngờ gì nữa, vừa rồi cô ấy quả thực đã mất bình tĩnh rồi.
Họ đến sớm, ngồi được vị trí ngoài trời được săn đón nhất, Từ Úy Nhiên cười đùa: "Hai đứa cứ tự nhiên, cơ hội để cô “đại xuất huyết” cũng chỉ có hôm nay thôi đó!" Hai người họ không gọi món gì cả, định để cho hai cô sinh viên tùy ý gọi, Liễu Kiến Thuần cười nói: "Bọn chị không hay tới đây, có gì đặc sắc, ngon miệng, hai đứa cứ gọi thêm đi."
Cả hai cô sinh viên đều hiểu ý các cô, cũng không thể thật sự để Từ Úy Nhiên tốn kém, Ngô Thụ Đường gọi món hàu nướng tỏi, sò điệp và ếch nướng đặc trưng của quán.
Còn Đường Tương vừa gọi món vừa hỏi hai cô có kiêng kị gì không, rồi gọi thêm cả thịt bò vân cẩm, các loại xiên que như thịt ba chỉ, thịt dê.
Từ Úy Nhiên nói: "Cô nhớ rượu gạo Diên Biên ở đây rất ngon, ủ từ ngô ấy, gọi một bình nhé." Rồi cô nói thêm: "Cơ bản không có độ cồn đâu, cô lái xe không uống được, hai đứa uống một chút cũng không sao."
Rượu gạo được mang ra nhanh nhất, vị chua chua ngọt ngọt xen lẫn hương thơm thanh mát của ngô, không giống rượu mà giống một loại đồ uống hơn.
Đường Tương má hơi ửng hồng, nhìn các món ăn được dọn ra, cô bạo dạn hỏi: "Cô Từ, mai cô cần gặp hai đứa em có việc gì vậy ạ, nói cho bọn em biết luôn đi cô."
Ngô Thụ Đường khẽ động lòng, nhưng vẻ mặt vẫn rất bình tĩnh, chỉ hơi nhếch mi mắt lên một chút.
Cô uống rượu khá, rượu gạo lại không có độ cồn nên chẳng hề đỏ mặt.
Liễu Kiến Thuần ngồi đối diện chỉ cảm thấy không khí nướng thịt đầy khói lửa này lại càng làm tôn lên vẻ lạnh lùng của cô.
Từ Úy Nhiên chậm rãi nói: "Giờ ăn cơm, không bàn chuyện công việc có được không?
Chuyện ngày mai đợi đến văn phòng rồi nói." Đường Tương huých tay Ngô Thụ Đường một cái, hy vọng cô bạn phụ giúp mình: "Cô Từ, ở đây bọn em cũng có thể lắng nghe “giọng ngọc” của cô mà!
Sao cứ nhất định phải đợi mai lên văn phòng ạ!"
Liễu Kiến Thuần không nhịn được, phì cười một tiếng, Từ Úy Nhiên quả thật là "cạn lời" rồi: "Thôi được rồi, bớt nói lại đi em!