Chương 1

"Tớ chịu hết nổi rồi, cậu đạp xe hai mươi cây số vẫn tràn đầy năng lượng mà giờ giả vờ kiệt sức gì chứ?" Đường Tương đẩy vai Ngư Thụ Đường một cái: “Tớ thật sự rất muốn ăn mì xào thịt bò sốt tiêu đen ở quán đó, cậu đi nhanh lên!"

Ngư Thụ Đường lười biếng, tay xách mũ bảo hiểm xe đạp, bị cô ấy đẩy mới miễn cưỡng nhích lên một bước: "Thật sự không cần vội đâu, giờ này bọn mình chắc chắn không có chỗ rồi."

"Thì cũng phải thử chứ!" Đường Tương một khi đã thèm ăn gì thì quyết tâm không ai địch nổi, nhất là sau khi vận động cường độ cao, cô ấy ép Ngư Thụ Đường cùng mình khóa xe cẩn thận trong trường, rồi thậm chí còn không thèm thay quần áo, vừa đẩy vừa kéo bắt người ta chen chúc vào khu phố ẩm thực ngoài trường Đại học Duy Ninh.

Khu phố này đúng là thiên đường ẩm thực ngoài trường đại học, cửa hàng cực nhiều, không kể giờ giấc nào, ngày nào cũng đông nghịt người, chưa kể trước đó còn có blogger ẩm thực đến review, tình hình càng khó khăn chồng chất.

Ngư Thụ Đường thích yên tĩnh, bình thường thà đi bộ thêm vài bước cũng không muốn đến đó chen chúc ăn uống, huống hồ quán mà Đường Tương muốn ăn lại nằm ở cuối phố, chỗ có lượng người qua lại đông nhất.

Cô ấy không hứng thú: "Chỗ khác cũng có mì xào mà, hay là hai đứa mình về ký túc xá trước, nghỉ ngơi chút, lát nữa đi cũng chưa muộn."

"Cậu bớt giở chiến thuật vòng vo với tớ đi." Đường Tương nói thẳng toẹt: “Về ký túc xá rồi tớ còn bắt được cậu à?

Tớ nói cho cậu biết, giờ hai đứa mình đi, chiều không ra ngoài nữa, cho cậu một cơ hội, xem show tạp kỹ cùng tớ nhé?"

Lúc này Ngư Thụ Đường nhíu mày: "Tớ không xem đâu đấy."

"Được!" Đường Tương đồng ý ngay, cười ranh mãnh: “Tớ thấu tình đạt lý thế cơ mà, đi, ăn mì thôi!"

Ngư Thụ Đường cũng bật cười, gần đây áp lực học tập ngày càng lớn, giải trí duy nhất ngoài đạp xe ra, cũng chỉ còn cách đấu khẩu với Đường Tương thôi.

Hai người ra khỏi cổng trường, nhanh chóng đến nơi, chỉ cần đứng ở cửa nhìn từ xa đã biết tình hình rất không khả quan.

Bây giờ là cuối tháng năm, bóng dáng mùa hè ẩn hiện đâu đó, nhưng đến sớm hơn nó là cái nóng ẩm ướt và dòng người đông đúc.

Ngư Thụ Đường lập tức cảm thấy hơi không cam lòng, cô ấy bị Đường Tương đẩy mạnh vào quán, nhưng nhìn quanh thì bàn nào cũng đã có người ngồi, tranh thủ lúc cô ấy chưa kịp nói muốn rời đi, Đường Tương nắm lấy cổ tay cô, thẳng thừng kéo cô đến một cái bàn ở góc.