Chương 9

Trình Hề giả vờ như không thấy gì mà cúi đầu bước nhanh theo sau Triệu Tiểu Đào: “Tôi vừa đắc tội với anh ta rồi, trông cậy vào anh ta còn không bằng trông cậy vào hoàng tử bạch mã cứu thế giới.”





Đáng tiếc sân bay không có chỗ nào để ẩn thân, mái tóc đỏ chói của Trình Hề chẳng khác gì tín hiệu dẫn đường. Chỉ trong vài câu nói mà đám paparazzi đã đuổi kịp, miệng năm miệng mười, bọn họ ồn ào như một bầy ruồi: “Cậu không phản hồi tin tức nóng hổi thì có thể hiểu là ngầm thừa nhận không?”





“Người đàn ông đi cùng cậu là ai? Quan hệ của hai người là gì?”





“Có tiện tiết lộ nội dung buổi tiệc không, lần xuất hiện này của cậu ở sân bay có phải để trốn tránh dư luận?”





“Cậu nghĩ sao về Weibo của Triệu Doanh Khải?”





Nghe đến ba chữ Triệu Doanh Khải, Trình Hề chỉ nói: “Dù làm bất kỳ ngành nghề nào, tôi cho rằng tập trung vào bản thân mới là điều quan trọng hơn.”





Paparazzi ồ lên.





“Thưa cậu Trình, ý của cậu là Triệu Doanh Khải đang theo dõi cậu?”





Mồ hôi lạnh của Triệu Tiểu Đào chảy ròng ròng. Anh ấy biết không thể trả lời câu hỏi này, vì dù trả lời thế nào thì cũng sẽ bị bóp méo. Cách tốt nhất là rời đi và không đáp lại. Anh ấy nín thở, gồng bụng chen lấn về phía trước, thật sự mở ra được một lối đi.





Nhưng tin tức khó khăn lắm mới có được, paparazzi đâu dễ dàng bỏ qua. Bọn họ bám sát bên cạnh. Trình Hề bị chen lấn có chút bực mình, cậu cau mày lại. Cậu vừa định lấy điện thoại gọi cho an ninh sân bay thì đột nhiên đâm sầm vào một l*иg ngực.





Một hơi ấm xa lạ, cùng với mùi hương gỗ thoang thoảng đột ngột bao trùm lấy cậu. Cậu sững người. Khi ngước mắt lên, cậu vừa vặn nhìn thấy vết sẹo trên cằm đối phương cùng với chiếc yết hầu nhô ra.





Đào Thời Duyên khẽ cúi người, dùng giọng chỉ hai người nghe thấy: “Không cần phải nhiệt tình đón tôi như thế.”





Ngay sau đó, anh nhìn về phía truyền thông: “Chúng tôi phải lên máy bay rồi, xin các vị dừng lại, xin mời quay về.”





Tuy giọng của Đào Thời Duyên không lớn, nhưng sau khi nghe anh nói, đám paparazzi kia quả thực đã ngoan ngoãn rời đi.





Không khí xung quanh trở nên trong lành trở lại. Trình Hề dừng lại vài giây, nhưng cũng chỉ vài giây, cậu đã hiểu ra ý của câu “không cần phải nhiệt tình đón tôi” mà Đào Thời Duyên nói.





Ở phòng chờ sân bay, cậu từng lớn tiếng nói một cách ngông cuồng rằng “tôi chào đón ba tôi còn không nhiệt tình đến thế”.





Mà vừa nãy hình như cậu đã thực sự... rất nhiệt tình mà va thẳng vào lòng Đào Thời Duyên.





Chết tiệt.





Quả là một người thù dai.