“Với cả đừng thấy thường ngày anh ấy kín tiếng, chứ thủ đoạn của anh ấy tàn nhẫn lắm! Trước đây có một diễn viên nổi tiếng... tên gì nhỉ, chỉ vì đắc tội với anh ấy mà bị công ty đóng băng luôn! Giờ khốn khó thê thảm, chậc, sống kiếp ăn mày luôn ấy chứ!”
Trình Hề bị anh ấy làm cho chóng mặt: “Nếu anh còn đi lại nữa thì tôi sẽ đánh gãy chân anh, đưa anh ra gầm cầu xin ăn trước.”
“Cảm ơn, nhưng cậu nên để dành cơ hội quý báu này cho người cần hơn... Không, Tiểu Hề, cậu đừng chê tôi nói quá.”
Anh ấy ngồi xổm trước mặt Trình Hề, vẻ mặt thành thật: “Cậu biết nếu cậu rời khỏi giới giải trí thì sẽ có chuyện đáng sợ đến thế nào không?”
Trình Hề khó hiểu.
“Cậu! Sẽ! Phải! Về! Kế! Thừa! Gia! Sản!”
Trình Hề: “...”
“Đáng sợ không?”
Không nói thì thôi, nhưng đúng là rất đáng sợ. Trình Hề cụp mi, hai tay vô thức siết chặt vạt áo, mắt dán chặt vào một chấm nhỏ trên sàn. Cậu không muốn về nhà.
Ba cậu là Trình Lập Quốc, ông ấy là một doanh nhân thành đạt, sau khi tiếp quản công ty gia đình thì đã đưa Trình Thị lên vị trí đứng đầu ngành. Nhưng điều đó không có nghĩa ông ấy là một người chồng, người cha đủ tư cách. Khi mẹ cậu mất vì khó sinh, bà ấy còn chưa kịp gặp mặt ông ấy lần cuối. Vì thế mà ông bà ngoại của cậu đã cắt đứt liên lạc với nhà họ Trình. Khi còn nhỏ, điều cậu mong mỏi nhất chỉ là được ăn một bữa cơm tử tế cùng ba, đi công viên một lần. Cho đến năm cậu năm tuổi...
“Tiểu Hề, sao cậu không nói gì, không phải bị tôi dọa rồi đấy chứ? Hay chúng ta đi tìm ảnh đế Đào nói chuyện...”
“Không cần.” Trình Hề ngắt lời Triệu Tiểu Đào: “Anh ta không dễ động vào tôi như thế đâu.”
“Ái chà... Có lý. Hay là cậu tiết lộ thân phận của cậu cho anh ấy, biết đâu hai gia đình lại có quan hệ thân thiết!”
Giọng Trình Hề lạnh đi: “Nếu anh không cần cái miệng này, tôi có thể hiến tặng cho người cần thay anh.”
“... Được rồi được rồi, tôi im đây.” Triệu Tiểu Đào hậm hực nói: “Rõ ràng có bối cảnh mạnh như vậy mà cậu lại không chịu nói ra. Bị bẻ cong thành bám kim chủ cũng không thèm đính chính, chẳng biết cậu muốn gì nữa...”
Thấy không thể khuyên nổi Trình Hề, Triệu Tiểu Đào dựa vào lan can sầu não một mình. Hai ngón tay béo múp gõ lách cách trên bàn phím điện thoại.
Nhìn tấm lưng buồn bã của anh ấy, Trình Hề hơi hối hận vì vừa nói quá nặng lời. Dù sao Triệu Tiểu Đào cũng chỉ vì tốt cho cậu. Nhưng cậu lại không đủ mặt dày để dỗ dành, đành phải giận dỗi tìm chuyện khác: “Anh làm gì đấy?”
“Đang cày bảng cho cậu đấy.” Triệu Tiểu Đào thở dài: “Bảng Xếp Hạng Ngôi Sao Mới của cậu lại tụt hạng rồi.”