Cửa phòng chờ khép lại. Trương Tĩnh đặt ly cà phê xuống bàn theo lời anh, khi định hỏi xem vừa rồi có chuyện gì thì thấy ánh mắt anh vẫn còn lưu lại nơi cánh cửa. Cô ấy tò mò hỏi: “Anh Duyên, anh nhìn gì vậy?”
Vài giây sau, Đào Thời Duyên mới thu lại tầm mắt: “Không có gì.”
“Hình như người nam sinh vừa nãy là Trình Hề, em thấy biểu cảm lúc cậu ấy ra ngoài không tốt lắm, hai người có mâu thuẫn gì sao?”
Đào Thời Duyên thản nhiên đáp: “Không sao, trẻ con khó tránh khỏi mắc lỗi, có thể tha thứ được.”
Nghe câu này, Trương Tĩnh trợn tròn mắt, vẻ mặt cô ấy như vừa thấy ma. Cô ấy theo Đào Thời Duyên đã 5 năm, đương nhiên là hiểu tính cách của anh. Nếu có người nào dám đối đầu trực diện với anh thì chắc chắn sẽ không có kết cục tốt đẹp. Thế mà hôm nay anh lại đột ngột thay đổi tính nết?
Trương Tĩnh không dám hỏi mà chỉ lẩm bẩm: “Nói cứ như anh già lắm ấy... Trình Hề năm nay 22 tuổi, anh cũng chỉ hơn cậu ấy có 5 tuổi thôi.”
Đào Thời Duyên nhớ lại vẻ mặt nheo mắt của cậu nam sinh vừa rồi. Mái tóc đỏ nổi bật, vài sợi tóc dựng lên không yên phận, vành tai nhỏ nhắn như tai của một chú mèo con đang xù lông.
“Trương Tĩnh, nhờ Kim Khôn điều tra nơi sinh của Trình Hề.”
Ra khỏi cửa đi được vài bước, Trình Hề chợt nhận ra. Cậu chạy cái gì chứ? Cậu không sợ Đào Thời Duyên, cũng không sợ đánh nhau, thế mà bây giờ cậu lại hành động lại như thể cậu đang chột dạ vậy. Rõ ràng người nên chạy phải là Đào Thời Duyên mới đúng!
Trình Hề dừng phắt lại, vẻ mặt cậu vô cùng khó chịu. Cậu tìm một góc khuất rồi đá cái vali RIMOWA ra, khoanh chân ngồi lên đó, quay mặt vào tường. Đôi chân dài tùy ý co lại, đầu gối lộ ra qua lỗ rách trên quần jeans, trắng muốt lóa mắt. Kết hợp với chiếc vali màu đỏ, một người như vậy đã đủ tạo thành một khu du lịch cấp 5A.
Triệu Tiểu Đào chạy được nửa ngày, cuối cùng cũng tiếp cận “khu du lịch Trình Hề”. Anh ấy thở dốc, hai chân như nhũn ra mà dựa vào cây cột: “Tiêu rồi! Tiểu Hề, chúng ta tiêu đời rồi... Cậu tự kỷ à?”
“Anh mới tự kỷ ấy.” Trình Hề muốn đánh cho anh ấy một trận: “Anh tiêu thì anh tiêu một mình thôi, đừng có lôi tôi vào.”
“Không tự kỷ thì cậu ngồi một mình ở đây làm gì! Ôi trời đất ơi tổ tông, sao cậu bình tĩnh thế? Cậu có biết bối cảnh của Đào Thời Duyên không?”
Triệu Tiểu Đào cứ đi đi lại lại bên cạnh Trình Hề: “Gia tộc họ Đào là hào môn có tiếng lâu đời, mẹ anh ấy lại làm chính trị, quan hệ nhà anh ấy rộng khắp nơi, chỉ có thứ cậu không thể nghĩ tới, chứ không có gì anh ấy không làm được!”