Chương 47

Đào Thời Diên không thể tin vào những gì mình vừa nghe.

Trong hai ngày tiếp xúc, anh cảm nhận được chàng trai này có ý kiến với mình, lúc nào cũng tỏ vẻ đối chọi.

Tuy không rõ ý kiến đó đến từ đâu, nhưng nghĩ thế nào đi nữa, vài câu này cũng không giống những lời mà Trình Hề có thể nói ra.

Đào Thời Diên khựng lại, chợt nhận ra...có lẽ nào là do anh đã giúp Trình Hề, tạo cho đối phương ảo giác rằng có thể tiếp cận mình.

Thực ra đối với anh, những chuyện đó chẳng là gì, chỉ là tiện tay giúp đỡ. Anh chọn giúp Trình Hề là vì Trình Hề có đôi tai giống cậu bé kia.

Chỉ là một kiểu yêu nhà yêu luôn cả vách mà thôi.

Mặc dù đối phương khả năng cao là đang nói say, nhưng nếu để Trình Hề vào lần đầu, mở ra tiền lệ, tạo không gian cho sự tưởng tượng, thì có thể sẽ có lần thứ hai, thứ ba, thậm chí là vô số lần.

Anh không có bất kỳ ý nghĩ dư thừa nào với Trình Hề, đối với anh, Trình Hề chẳng qua là một hậu bối thích đi đường tắt, một đứa trẻ không mấy ngoan ngoãn.

Chi bằng cắt đứt từ gốc rễ.

Đào Thời Diên hạ giọng: “Cậu say rồi, về đi.”

“Rầm...”

Nói rồi, anh đóng sập cửa lại.

Nghe thấy lời của Đào Thời Diên, cùng với tiếng cánh cửa va vào khung, Trình Hề mới nhận ra sau đó mình vừa làm cái quái gì.

Cậu gọi người ta là anh trai, nói mình là fan của người ta, muốn vào chiêm ngưỡng vẻ đẹp của người ta.

… Hơi, hơi bị ngượng.

Chết tiệt, tại sao cậu lại uống rượu!

Thà chết quách đi cho xong!

Á á á á á á!

Trình Hề gào thét trong lòng, thậm chí còn nảy ra ý định xin rút khỏi chương trình. Nhưng nghĩ lại, dù có rút thì Đào Thời Diên cũng đã nhớ cái dáng vẻ ngớ ngẩn của cậu rồi, chẳng có tác dụng gì.

Muốn tự đấm mình ngất đi!

Hít một hơi thật sâu, Trình Hề xoa xoa bên má hơi nóng, sợ bị Thẩm Ý ở phòng 201 bên cạnh phát hiện, cậu định quay về rồi tự đấm sau...

Vừa quay người thì cánh cửa đóng chặt lại mở ra.

Đào Thời Diên mặt lạnh tanh, giọng nói không thể hiện chút cảm xúc nào: “Vào đi.”

Trình Hề như người mộng du bước vào phòng 202.

Chiếc vali vẫn nằm dưới sàn đã được cất đi, máy sấy tóc cũng đã được đặt lại chỗ cũ, trong phòng thoang thoảng mùi thuốc lá.

Cậu không thích mùi thuốc lá, vừa hăng vừa khó chịu, nhưng lúc này lại thấy loại thuốc này là một ngoại lệ, ngửi lạ mà thơm.

Thấy chàng trai đứng ngẩn ra tại chỗ, Đào Thời Diên hỏi: “Muốn tắm à?”

Tắm… Trình Hề chợt nhớ lại, căn nhà gỗ của cậu không có phòng tắm, hôm qua cậu đã sang đây mượn.

Nhanh chóng thuận nước đẩy thuyền, cậu gật đầu.

“Lần sau muốn mượn phòng tắm thì nói thẳng, không cần tìm lý do.”

“…” Anh cần gì phải nhắc đi nhắc lại mãi vậy? Trình Hề cố nén, lại gật đầu.

Chàng trai say rượu ngoan ngoãn hơn trước rất nhiều, hai tay đặt ngay ngắn bên hông quần, cái đầu nhỏ màu đỏ hơi cúi xuống, lưng thẳng tắp, hệt như cậu học sinh tiểu học bị giáo viên chủ nhiệm răn đe nhưng vẫn chưa phục.

Thế là giáo viên chủ nhiệm Đào không định răn đe nữa mà chỉ tay về phía phòng vệ sinh: “Vào đi.”

Trình Hề như được đại xá.

Cậu lẻn vào phòng tắm, thuần thục cởϊ qυầи áo. Nước dội lên đầu, cậu chợt nhớ ra mục đích lên lầu hai...tìm kiếm mối liên hệ giữa việc ngủ được và Đào Thời Diên.

Cậu không thực sự đến để tắm.

Nếu Đào Thời Diên không cho cậu vào, cậu cũng không hối tiếc, nhưng bây giờ cậu đã vào được rồi…