Chương 46

Mọi người lại quay sang nhìn Đào Thời Diên, anh đang từ tốn rót rượu vào ly: “Tôi chọn uống rượu.”

Mạnh Bạch sững sờ một lúc, nghiến răng: “Vậy Tiểu Trình cậu ấy…”

“Tổng cộng sáu ly.” Đào Thời Diên nói thản nhiên: “Tôi uống thay cậu ấy.”

Vì không biết thế lực đại gia chống lưng cho Trình Hề lớn đến đâu, kể từ khi show Hành Trình bắt đầu ghi hình, các khách mời đều chọn tránh né scandal của Trình Hề, không muốn đắc tội bất cứ ai.

Và câu hỏi của Mạnh Bạch rõ ràng đã phá vỡ sự cân bằng cố gắng duy trì, thế là mọi người lấy cớ mệt mỏi mà ai về phòng nấy, buổi tụ họp đầu tiên kết thúc chóng vánh.

Trở lại căn nhà gỗ nhỏ, Trình Hề dựa nghiêng trên ghế sofa, đầu óc không thể suy nghĩ thấu đáo, suy nghĩ rối thành một mớ bòng bong.

Thực ra lúc nãy cậu không phản ứng kịp với câu hỏi của Mạnh Bạch, thậm chí còn không nghe rõ Mạnh Bạch nói gì.

Kể từ lúc bắt đầu tụ tập, cậu luôn lơ đãng, lật đi lật lại một vấn đề...những gì Triệu Tiểu Đào nói dường như có lý.

Đặc biệt là hôm nay trên xe buýt, cậu lại ngủ quên, điều này chắc chắn không phải ngẫu nhiên.

Có lẽ thực sự liên quan đến… Đào Thời Diên.

Hay là… thử xem sao?

Nếu là bình thường, cậu chắc chắn sẽ không nảy sinh ý nghĩ kinh khủng như vậy, nhưng bây giờ cậu đã uống rượu, thần kinh bị tê liệt rất nhiều.

Quan trọng nhất là, bị chứng mất ngủ hành hạ suốt mười sáu năm, người bình thường không thể hiểu được sự tuyệt vọng khi không thể ngủ được, hoặc may mắn ngủ được nhưng lại gặp ác mộng suốt đêm.

Ý chí hoàn toàn bị cồn bào mòn, cậu nghiến răng, một mạch xông lên lầu hai.

Kết quả là khi đến trước cửa phòng 202, đại não lập tức trống rỗng, không biết phải mở lời thế nào.

Chẳng lẽ nói những lời cực kỳ vô lý như “Tôi bị mất ngủ, chỉ ngủ được khi ngủ cùng anh” sao?

Đào Thời Diên chẳng phải sẽ đánh cậu ra ngoài sao?

Khí thế xìu đi một nửa, Trình Hề muốn bỏ đi, nhưng khi quay người lại thì thấy không cam lòng nên kéo Triệu Tiểu Đào ra khỏi danh sách đen: [Tôi nên đề nghị vào phòng người khác một cách lịch sự như thế nào.]

Béo ú: [?]

Béo ú: [Không phải cậu muốn vào phòng ảnh đế Đào chứ?]

Orange: [Nói ít đi một chút sẽ chết à?]

Béo ú: [… Được rồi]

Béo ú: [Vậy cậu nói lời hay ý đẹp đi, kiểu khen ngợi hoa mỹ ấy, tục ngữ nói tay chìa ra không đánh người cười mà.]

Trình Hề khẽ nhíu mày, không ngờ lúc này “kẽo kẹt” một tiếng, không đợi cậu kịp suy nghĩ kỹ, cửa phòng 202 đã mở ra không báo trước.

Cậu lập tức cứng đờ tại chỗ.

“Đứng đây làm gì, gác gác à?” Đào Thời Diên hỏi.

Trình Hề: “…”

“Say rồi à?”

“Không.” Trình Hề lắc đầu nguầy nguậy: “Tôi sẽ không say đâu!”

“Ừm… cậu không say.” Đào Thời Diên đáp lại cho qua chuyện: “Vậy tìm tôi có việc gì?”

Trình Hề lại im lặng.

Đào Thời Diên và cậu nhìn nhau trân trân, càng nhìn càng bất lực, vừa định tiếp tục gặng hỏi mục đích của chàng trai.

Thì thấy chàng trai đối diện đột nhiên nắm chặt hai nắm đấm: “Thật ra… thật ra thì…”

Đào Thời Diên: “?”

“Tôi… cái đó…”

Đào Thời Diên: “?”

Trình Hề hít một hơi thật sâu, lẩm nhẩm những lời khen ngợi hoa mỹ mà fan từng dành cho mình: “Thật ra, thật ra tôi là fan của anh!”

Câu đầu tiên đã nói ra, những câu sau đơn giản hơn nhiều, cậu nói một hơi: “Vẻ đẹp của anh hôm nay cũng đang rất nghiêm túc làm việc! Vậy anh có thể cho tôi vào trong một lát, tiếp tục chiêm ngưỡng vẻ đẹp của anh không?”

Đào Thời Diên: “…”

Đào Thời Diên: “?”