Bọn họ cũng nghe thấy tiếng kéo vali, có thể đoán ra Trình Hề đã nhường phòng cho Thẩm Ý. Vương Tử Hàn mở miệng định nói, cảm thấy giả câm có vẻ không đúng lắm, nhưng cuối cùng vẫn chọn đứng về phía bạn bè, không nói gì.
Khoảng ba phút sau, bên ngoài im lặng trở lại, Vương Tử Hàn thở phào: “À đúng rồi, Tiểu Bạch, sao cậu không sang bên thầy Đào tắm?”
Cánh tay Mạnh Bạch đang thoa kem dưỡng da khựng lại, ánh mắt lóe lên: “Anh ấy có lẽ không có trong phòng, không nghe thấy tớ gõ cửa.”
“Ồ… Cậu nói cho tớ biết đi, rốt cuộc cậu và ảnh đế Đào là tình huống gì vậy, sao anh ấy không chọn cậu vào nhóm?”
“… Có lẽ là để tránh bị đàm tiếu chăng… Tớ thoa xong rồi, đi trước đây nha.”
Mạnh Bạch vội vã rời đi.
Ở phía bên kia, Trình Hề đoán ra Vương Tử Hàn cố ý không lên tiếng. Cậu hít một hơi thật sâu, do dự rất lâu, cuối cùng đánh liều lên lầu gõ cửa phòng 201.
Một lúc sau cửa mới mở, nhìn rõ người bên trong, Trình Hề sợ hãi lùi lại một bước: “Anh, anh biếи ŧɦái à! Sao không mặc quần áo!”
Đào Thời Diên sờ chiếc khăn tắm quấn quanh eo, hỏi ngược lại: “Cậu tắm có mặc quần áo à?”
Nước nhỏ giọt dọc theo trán người đàn ông trượt xuống, lướt qua vết sẹo trên cằm, yết hầu nhô ra, l*иg ngực săn chắc… Trình Hề quay mặt đi: “Thì cũng đừng trần trụi nửa thân trên như thế chứ, anh có biết người gõ cửa có phải con gái không? Lỡ dọa người ta thì sao?”
“?”
Không ngờ đang tắm dở, cố ý ra mở cửa lại còn bị giáo huấn một trận, Đào Thời Diên không nhịn được cười khẩy.
“... Anh.” Trình Hề cảm thấy mất mặt: “Anh cười cái gì mà cười!”
Đào Thời Diên hỏi: “Tôi dọa cậu sao?”
“Không thể nào.” Ông đây đâu phải con gái.
Đào Thời Diên lười cãi nhau: “Vậy cậu có gì thì nói nhanh đi.”
Trình Hề: “…”
Trình Hề: “Ồ.”
Cậu gượng gạo xoa xoa mặt: “Tôi muốn mượn phòng tắm của anh một lát… Anh yên tâm, lúc tôi đến không bị quay. Nếu camera trong phòng anh không tắt, tôi cũng sẽ chịu trách nhiệm thương lượng với tổ chương trình, bảo họ cắt đoạn này đi.”
Đào Thời Diên nhướng mày trái - đóng phim nhiều năm như vậy, chuyện đàn em cùng đoàn tìm cớ vào phòng anh, trèo lên giường anh, mượn anh để tạo scandal là chuyện thường tình, đây là lần đầu tiên anh thấy có người làm việc quyết liệt đến thế, một hơi chặn đứng mọi khả năng dựa hơi để nổi tiếng.
Nhưng ảnh Trình Hề cặp kè với đại gia đang lan truyền rầm rộ, chắc chắn không phải loại lương thiện. Chẳng lẽ muốn làm cho anh mất cảnh giác trước, rồi mới thực hiện bước tiếp theo?
Đào Thời Diên nhìn chằm chằm vào mặt Trình Hề hồi lâu, ánh mắt chàng trai thẳng thắn, mang theo chút gì đó không cam lòng không biết từ đâu ra.
“... Vào đi.” Đào Thời Diên nghiêng người nhường chỗ: “Cậu đợi lát, tôi mặc quần áo vào đã.”
Anh dừng lại, giọng điệu nhẹ như không: “Kẻo bị coi là biếи ŧɦái.”
Trình Hề: “…”
Tức chết mất thôi.
Nhường phòng tắm, thay đồ ngủ, Đào Thời Diên cầm điện thoại và hộp thuốc lá ra ban công.
Đóng cửa kính ban công lại, châm thuốc, anh gọi điện lại cho Kim Khôn: “Vừa nãy có người đến, không nghe thấy.”
Kim Khôn là quản lý của Đào Thời Diên, cũng là bạn học cũ, quan hệ hai người thân thiết, nói chuyện thoải mái hơn người khác nhiều: “Không có gì khác, tôi chỉ nhắc cậu giữ khoảng cách với khách mời, đừng tiếp tục tạo ra một đống couple nữa. Thương xót cho nhân viên của cậu đi, dọn dẹp mấy cái đó phiền phức lắm.”
“Ừm.” Đào Thời Diên nhả khói: “Sao Mạnh Bạch cũng ở đó.”
“Chuyện này là lỗi của tôi.” Kim Khôn thừa nhận: “Quyết định tham gia Hành Trình của cậu quá vội vàng, Mạnh Bạch đã ký hợp đồng trước đó một tháng, tôi chỉ có thể gấp rút thương lượng với nền tảng để đổi người. Nhưng chưa kịp tìm được người thích hợp thì tổ chương trình đã thông báo bắt đầu quay rồi.”