Triệu Tiểu Đào vội vàng ngăn cậu lại: “Tiểu Hề, cảm ơn cậu đã giúp tôi. Tôi không sao, cậu đừng giận!”
“Buông ra.”
“Tôi thật sự không sao, Tiểu Hề! Cái tin xấu kia vẫn còn chưa lắng xuống đâu, cậu định rước thêm rắc rối à?”
Hai người giằng co một hồi, cho đến khi đám người đi khuất, Triệu Tiểu Đào mới buông Trình Hề ra. Thật ra, động tác của vệ sĩ nhìn có vẻ thô bạo, nhưng họ không dùng sức. Triệu Tiểu Đào không hề bị thương.
Nhưng hình ảnh ba fanpage với avatar đen kịt cứ lởn vởn trong đầu cậu, cùng với cảm giác dính dính, ướŧ áŧ ở vạt áo... Khóe mắt Trình Hề càng lúc càng rũ xuống.
Cậu sải bước đi đến phòng chờ VIP, đẩy cửa vào, tùy tiện tìm một chỗ ngồi xuống: “Người vừa rồi là ai?”
Triệu Tiểu Đào nhìn lướt qua. Lúc này trong phòng chờ chỉ có một người đàn ông, vóc dáng rất cao, đang quay lưng lại với họ, đứng cạnh tường gọi điện thoại.
Triệu Tiểu Đào ngồi xuống cạnh cậu: “Tôi nghe nói hôm nay thầy Đào cũng đi từ sân bay Tùng Giang, chắc là anh ấy đấy.”
“Họ Đào thì nhiều thế, anh nói là thầy Đào nào?”
“Là Đào Thời Duyên chứ ai!” Triệu Tiểu Đào kinh ngạc: “Ảnh đế Đào giành được gần như tất cả giải Nam chính xuất sắc nhất của các liên hoan phim quốc tế loại A! Tôi đã hỏi bạn bè rồi, anh ấy cũng xác nhận tham gia “Hành Trình Đầy Bất Ngờ”, lẽ nào cậu không biết anh ấy?”
Ai lại không biết Đào Thời Duyên? Dù sao anh cũng là nhân vật đứng trên đỉnh cao của điện ảnh Hoa ngữ.
“Hóa ra là ảnh đế Đào à.” Trình Hề hừ lạnh một tiếng: “Thảo nào ra vẻ quá, cứ như hoàng đế vi hành vậy, chỉ thiếu điều bắt người ta ba lạy chín quỳ nghênh đón.”
Lời này không hề cố tình che giấu, rất nhanh truyền khắp mọi ngóc ngách trong phòng chờ. Người đàn ông cao lớn kia khẽ nhíu mày.
“...Tổ tông!” Triệu Tiểu Đào tối sầm mặt, cảm thấy mình sắp đột quỵ vì xuất huyết não.
“Ở đây còn có người đấy!”
Trình Hề liếc nhìn người đàn ông đang đứng cạnh tường. Anh không hề thay đổi động tác, nếu không phải vì sự hiện diện quá mạnh mẽ, có lẽ sẽ bị nhầm là một bức tượng hoàn hảo.
“Kệ họ nghe.” Cậu luôn không quan tâm đến cơn giận của mình, cảm thấy mái tóc vướng víu, bèn vuốt ngược tóc ra sau.
Qua bức tường kính, cái cổ trắng ngần, thon thả của cậu, vành tai trong suốt, cùng với phần xương nhỏ nhô ra ở viền tai, đều hiện ra rõ mồn một. Nhọn hoắt, giống như một tiểu tinh linh trong truyện cổ tích.
Người đàn ông rõ ràng đã xuất thần vài giây.
Còn Triệu Tiểu Đào thì niệm chú thanh tâm lần thứ 10086.
Cảm nhận được người quản lý đã ở bờ vực sụp đổ, Trình Hề không muốn đến Anh quốc lại phải vào bệnh viện, bèn chuyển chủ đề một cách cứng nhắc: “Bộ đồ này bỏ đi, đến Castle Combe thì vứt luôn.”
“Cái áo hơn 30 vạn mà bảo bỏ là bỏ à, lãng phí quá.” Triệu Tiểu Đào đau lòng: “Đợi tôi nghĩ cách, xem có làm sạch được không.”
“Mà này.” Trình Hề tò mò: “Đâu phải đi sự kiện thời trang, sao anh lại cho tôi mặc trang trọng thế này, còn cố ý để lộ chiếc đồng hồ?”
Sáng nay đi vội vàng, là Triệu Tiểu Đào giúp cậu chọn quần áo.
“Tôi cũng đang định nói với cậu, chiếc đồng hồ hơn chục triệu sao không cất vào két sắt đi, nguy hiểm lắm. Còn về việc ăn mặc hôm nay...”
Triệu Tiểu Đào vung tay: “Lỡ mà ở sân bay đυ.ng phải thầy Đào thì sao, ăn mặc đứng đắn chút, để lại ấn tượng tốt cho người ta chứ.”
Không đúng, khoan đã! Vừa dứt lời, Triệu Tiểu Đào vỗ mạnh vào miệng mình. Khó khăn lắm mới lái được chủ đề về Đào Thời Duyên sang chuyện khác, sao lại nói ra cái dở này chứ!
Đáng tiếc trên đời không có thuốc hối hận. Lời đã nói ra như nước đã đổ, Trình Hề nghe thấy không sót một chữ.
“Gặp anh ta? Còn phải mặc đồ cao cấp à?” Khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo của cậu nhăn lại, giọng điệu vô cùng bất mãn: “Thế có phải còn phải ôm một cái không? Tôi đón ba tôi cũng chẳng nhiệt tình như thế đâu!”
Nói xong, cậu vẫn chưa hết tức giận, kéo mạnh khóa đồng hồ, chiếc đồng hồ tuột khỏi tay.
Mặt đồng hồ va chạm với nền đá cẩm thạch, phát ra một tiếng “choang” trị giá hơn hai triệu tệ.
Tim Triệu Tiểu Đào như bị co thắt, anh ấy vội vàng cúi người chạy đi nhặt.