Chương 28

Lúc này Mạnh Bạch đi vệ sinh xong đã quay lại, bốn người quây quần bên bàn. Hứa Lệ Sơ chống cằm, vẻ mặt phấn khích: “Mong chờ cảnh họ thay đồ xong quá, đặc biệt là Tiểu Trình Tử.”

Mạnh Bạch bĩu môi: “Đúng vậy, chắc chắn Tiểu Trình sẽ rất buồn cười.”

“Chưa chắc đâu.” Hứa Lệ Sơ lắc đầu: “Tôi từng thấy những chàng trai mặc đồ nữ cực kỳ đẹp, có người còn đẹp hơn cả con gái, ôi trời, không thể ghen tị nổi.”

“Mọi người đều nói Tiểu Trình, tôi thì hơi lo cho thầy Đào.” Vương Tử Hàn nói: “Lỡ lát nữa anh ấy cứ nhìn Tiểu Trình mà cười thì sao, chẳng phải rất dễ bị lộ tẩy à.”

“Không đâu.”

Đúng lúc này, một giọng nam trầm ấm vang lên từ phía sau: “Không cười khi đang diễn là tố chất cơ bản của diễn viên.”

Mọi người nghe tiếng quay đầu lại, Đào Thời Diên đã xuống lầu từ lúc nào, anh đã thay chiếc áo sơ mi trắng giống Nam tước Karl. Chiếc áo khoác ngoài màu xanh đậm có hoa văn chìm khoác lên người anh, kết hợp với vẻ ngoài vốn dĩ đã lạnh lùng, trông anh vừa cao quý lại vừa kiêu hãnh. Trông còn giống quý tộc hơn cả quý tộc.

Vương Tử Hàn vội vàng giải thích: “Em chỉ đùa với mọi người thôi ạ, không có ý nói diễn xuất của anh không tốt đâu!”

Đào Thời Diên không nói gì mà ngồi xuống phía đối diện bàn, lấy điện thoại ra.

Vương Tử Hàn có chút sốt ruột, anh ta ghé sát tai Mạnh Bạch: “Thầy Đào không hiểu lầm chứ, ý tớ là Trình Hề mặc đồ nữ sẽ xấu, chứ không phải châm chọc ảnh đế Đào thiếu chuyên nghiệp, Tiểu Bạch cậu giúp tớ nói đỡ đi.”

Mạnh Bạch lơ đễnh gật đầu, nghiêng đầu nhìn Đào Thời Diên. Vừa hay thấy màn hình điện thoại của anh đang ở giao diện WeChat. Ảnh đại diện của người đối thoại bên kia Mạnh Bạch từng thấy, là Kim Khôn, quản lý của Đào Thời Diên. Vì ở khoảng cách quá xa, nên anh ta không thấy rõ nội dung trò chuyện, chỉ lờ mờ thấy các từ khóa như “đạo diễn Lưu”, “Trình Hề”.

Sắc mặt Mạnh Bạch tối sầm lại. Dường như ngay cả anh ta cũng chưa từng được Đào Thời Diên nhắc đến.

So với những người nhàn nhã ở tầng dưới, Trình Hề đã bị hành hạ đến mức sắp bùng nổ.

“Bộ váy này nặng quá, các cô đổ chì vào trong hả?”

“Cái thứ quấn quanh eo là cái gì vậy, mau tháo ra!”

“Không được, quá ẻo lả, tôi tuyệt đối không ra ngoài, đổi cho tôi!”

“Vâng ạ.” Alice mở tủ quần áo, lấy ra một bộ áo sơ mi và quần dài: “Vậy anh mặc đồ cưỡi ngựa hằng ngày của tôi nhé.”

Hửm? Trình Hề đang kéo chiếc đai nịt bụng, không hiểu sao Alice, người vừa nãy còn đòi sống đòi chết bắt cậu mặc váy lại đột nhiên thay đổi ý định.

Thấy vẻ nghi ngờ của cậu, Alice điều chỉnh tai nghe Bluetooth. Thực chất là đạo diễn Lưu vừa ra chỉ thị, yêu cầu cô ấy không được ép buộc Trình Hề. Bản thân cô ấy cũng không rõ đạo diễn Lưu, người trước đó còn yêu cầu phải lừa Trình Hề mặc váy bằng mọi giá lại đột nhiên thay đổi quyết định với mục đích gì.