Chương 27

“Ting! Anh trai của Alice là Alwill đã dẫn người đi tìm, xin mọi người hãy chuẩn bị giúp đỡ nhóm C. Nếu nhiệm vụ không hoàn thành, mỗi người sẽ bị trừ 3 điểm.”

Tổ chương trình đã tổng kết điểm nhiệm vụ đầu tiên: Nhóm C Đào Thời Diên, Trình Hề mỗi người 10 điểm; Nhóm A Vương Tử Hàn, Hứa Lệ Sơ mỗi người 6 điểm, trừ 2 điểm mua hai manh mối, trừ 2 điểm lãi suất vay, hiện còn 2 điểm/người. Mạnh Bạch và Thẩm Ý thảm hơn, mỗi người -1 điểm.

Hứa Lệ Sơ đang hào hứng chờ hóng chuyện, nghe tổ chương trình gọi tên mình thì ngạc nhiên ngẩng đầu: “Gì cơ? Có liên quan đến tụi em ạ? Em sắp hết điểm rồi!”

Đạo diễn Lưu qua thiết bị liên lạc: “Đương nhiên rồi, nếu Alice bị bắt đi, nhiệm vụ của các bạn cũng không thể tiếp tục được nữa mà.”

“Vậy chúng em cần làm gì?” Vương Tử Hàn hỏi.

Có lẽ vì Trình Hề bốc trúng “Giải thưởng bí ẩn” khiến Đạo diễn Lưu rất vui, ông ấy hiếm khi đưa ra hướng dẫn: “Mục đích của nhiệm vụ này là giúp Alice kéo dài thời gian, các bạn có thể làm một vài việc để nhóm C chậm bị nhận ra.”

Hứa Lệ Sơ nhanh trí, trong đầu lập tức nảy ra cả đống ý tưởng: “Ảnh đế Đào và Alice, Karl có sự chênh lệch lớn về vóc dáng, nếu để Alwill nhìn thấy thì chắc chắn sẽ bị bại lộ ngay lập tức. Trước hết, chúng ta phải tìm cách không để Alwill nhìn thẳng vào họ.”

Cô ấy đi một vòng quanh phòng, hỏi người phụ nữ mặc đồ giúp việc: “Tôi có thể di chuyển đồ đạc trong phòng không ạ?”

“Tùy cô.”

“Cảm ơn.” Hứa Lệ Sơ nói, “Anh Mạnh, anh Tử Hàn, hai anh cao hơn, giúp tôi tháo rèm cửa xuống được không?”

Vương Tử Hàn nghe vậy thì đứng dậy, Mạnh Bạch kéo tay anh ta, khẩu hình nói: “Đừng đi.”

Vương Tử Hàn hiểu ý người anh em của mình - Đào Thời Diên và Trình Hề diễn cặp tình nhân ngay trước mắt anh ta đã đủ khó chịu rồi, giờ còn bắt anh ta tự tay giúp họ thì quá tàn nhẫn.

Nhưng đây không phải là trò chơi của một người, Vương Tử Hàn nói nhỏ: “Xin lỗi nha Tiểu Bạch, nhóm mình ít điểm quá, không thể bị trừ thêm được nữa đâu.”

“Được, được, cậu đi đi.”

Mạnh Bạch nghiến răng, anh ta lấy cớ vào nhà vệ sinh rồi quay người rời đi.

Với sự giúp đỡ của Vương Tử Hàn, Hứa Lệ Sơ treo rèm cửa giữa hai chiếc tủ trong phòng khách tầng một, che chắn bàn ăn. Rèm bằng vải voan, nhìn từ bên ngoài chỉ thấy bóng dáng lờ mờ, không thể nhìn rõ mặt.

Để ngăn Alwill xông vào, Hứa Lệ Sơ lại xin tổ chương trình vài bộ đồ hầu gái, lính gác, giúp mọi người mặc xong cô ấy thở phào: “Tạm ổn rồi, chúng ta nghỉ một lát đi.”