Chương 19

“Được rồi, kết thúc chọn nhóm.” Đạo diễn Lưu cười híp mắt: “Trình Hề còn lại tự động về nhóm C.”

Về nhóm C có nghĩa là cùng đội với Đào Thời Diên, Trình Hề hoàn toàn đứng không vững nữa.

Với ân oán giữa hai người, chẳng phải sẽ đánh nhau sống mái sao?

Cậu lập tức giơ tay: “Đạo diễn, tôi muốn từ chối.”

Đạo diễn Lưu nheo mắt nhìn vòng eo của cậu, giọng điệu tàn nhẫn: “Cậu không có quyền từ chối đâu.”

“Tại sao!”

Lại còn có mặt mũi hỏi tại sao!

“Chấp nhận sự thật đi nhóc.” Đạo diễn Lưu dang tay: “Ai bảo cậu là số 0 cơ chứ!”

“Ha ha ha ha ha!”

Lời của Đạo diễn Lưu vừa dứt, cả trường quay lập tức bùng nổ một tràng cười lớn, đặc biệt là tiếng cười của các cô gái vang to nhất, thậm chí Hứa Lệ Sơ còn cười đến mức ho sặc sụa.

Trình Hề vốn đang cảm thấy nhục nhã vì vận may kém cỏi khi bốc phải số 0, nghe thấy tiếng cười thì nhận ra có gì đó không ổn, cậu nghiêng đầu hỏi trợ lý quay phim theo sát phía sau: “Số 0 có ý nghĩa gì à?”

Cô trợ lý lau nước mắt: “Thầy Trình, nếu bây giờ anh chưa biết thì tốt nhất là đừng bao giờ biết thì hơn.”

Trình Hề không phải người quá tò mò, nhưng bị cười một cách khó hiểu như vậy thì quá kỳ lạ: “Không sao, cô cứ nói đi.”

“Anh có biết tiểu thuyết đam mỹ không ạ? Trong tiểu thuyết có phân thành công và thụ, mà số 1 và số 0 thì tương ứng với công và thụ…”

Dưới sự giải thích cặn kẽ của cô trợ lý quay phim, Trình Hề mặt mày đen sạm bước lên chiếc xe buýt nhỏ của tổ chương trình. Ghế trên xe đã được sắp xếp theo nhóm: Nhóm A hàng đầu, nhóm B hàng thứ hai, nhóm C hàng thứ ba.

Trình Hề ngồi vào ghế cạnh cửa sổ, thấy Đào Thời Diên đi tới thì cậu cố ý dịch người sát vào trong thêm vài centimet, vạch ra một ranh giới rõ ràng.

Người cùng bàn bị vạch ranh giới cười khẩy một tiếng, không muốn bình luận về hành động trẻ con này.

Với triết lý phải tận dụng tối đa giá trị của khách mời đã trả tiền mời, không lâu sau khi xe lăn bánh, đạo diễn Lưu lại cầm loa lớn lên: “Nhân lúc mọi người nghỉ ngơi, tôi xin công bố nhiệm vụ đầu tiên của chặng một.”

Thẩm Ý kinh ngạc: “Trong nước bây giờ là đêm khuya rồi, chúng ta không tìm chỗ tắm rửa ngủ nghỉ trước sao?”

“Ở đây mới là buổi chiều, hơn nữa nhiệm vụ có liên quan đến nơi nghỉ ngơi của các bạn.” Đạo diễn Lưu giơ tay: “Mời các bạn nhìn lên TV trên xe.”

Mọi người ngẩng đầu lên theo hiệu lệnh, màn hình TV lóe lên, một đoạn video kèm theo lời bình hoàn toàn bằng tiếng Anh từ từ truyền vào tai các khách mời: “Tại thị trấn cổ kính Kummborg xa xôi, có một đôi tình nhân yêu nhau sâu đậm, Alice và Nam tước Karl.”