Chương 11

“Thì là cái người ở studio của anh ấy đó.”

Trình Hề mới vào nghề không lâu nên cậu chưa tiếp xúc với những chuyện thâm cung bí sử lâu năm. Thấy cậu tỏ vẻ khó hiểu, Triệu Tiểu Đào ghé sát tai phổ cập kiến thức: “Tài nguyên ở studio của Đào Thời Duyên toàn về phim ảnh, ký hợp đồng cũng chỉ ký với mấy tiểu sinh, tiểu hoa thôi, duy nhất có một nam ca sĩ tên là Mạnh Bạch. Nghe nói sức khỏe nam ca sĩ này không tốt, thời gian nghỉ ngơi nhiều hơn thời gian làm việc, bây giờ làm gì có công ty nào nuôi người ăn không ngồi rồi như vậy, cậu tự nghĩ xem.”

Trình Hề không bày tỏ ý kiến.

“Hơn nữa, thường xuyên có tin đồn Đào Thời Duyên và Mạnh Bạch có quan hệ mờ ám, Đào Thời Duyên lại không bao giờ lên tiếng đính chính, cậu lại tự nghĩ xem.”

Hiện tại, Trung Quốc vẫn chưa cởi mở đến mức có thể chấp nhận mọi xu hướng tính dục và tình yêu tự do. Mặc dù Đào Thời Duyên không đi theo con đường lưu lượng, không dựa vào kinh tế fan hâm mộ, nhưng nhãn mác đồng tính luyến ái cũng là một yếu tố hạn chế rất lớn đối với một diễn viên.

Thậm chí có nhiều diễn viên vì chuyện này mà bị tẩy chay, lăng mạ, không nhận được lời mời đóng phim, cuối cùng đành phải rửa tay gác kiếm, rút khỏi làng giải trí.

Nếu cứ mãi không đính chính thì rất có thể giữa họ thực sự có quan hệ không rõ ràng.

Tiếc là Trình Hề không có hứng thú quan tâm đến đời tư của người khác. Cậu đã mất ngủ liên tiếp ba đêm, lại còn bị paparazzi vây hãm, bây giờ cậu chỉ cảm thấy đầu nặng chân nhẹ, rất mệt mỏi.

Triệu Tiểu Đào nhận thấy điều đó thì tìm tai nghe: “Thử danh sách nhạc này đi, cư dân mạng nói có tác dụng hỗ trợ giấc ngủ rất tốt.”

Trình Hề đã nghe vô số danh sách nhạc suốt những năm qua, chẳng thấy cái nào thực sự có hiệu quả nên không ôm hy vọng mà miễn cưỡng nhận lấy tai nghe và nhét vào tai.

Tuy nhiên, điều kỳ diệu là khác với những lần trước, sau nửa tiếng cậu thực sự cảm thấy buồn ngủ.

Kéo vành mũ xuống, nhắm mắt lại. Khi ý thức ngày càng mơ hồ thì một con quái vật mang tên bóng tối đột nhiên nhảy ra, kéo cậu vào một không gian chật hẹp, bức bối.

Cửa gỗ, cỏ khô, cửa sổ to bằng miệng bát.

Tiếng chó sủa, tiếng ve kêu, tiếng côn trùng, rắn bò lạo xạo.

Trên trán cậu rịn ra một lớp mồ hôi mỏng, cậu thở dốc, răng cắn ngày càng chặt, ngày càng chặt...

Cuối cùng là Triệu Tiểu Đào lay cậu tỉnh. Sau một lúc lâu mới trấn tĩnh lại, cậu cúi đầu nhìn đồng hồ, cậu mới chỉ ngủ được chưa đầy một giờ.