Mùi hương gỗ vẫn còn vương vấn xung quanh, Trình Hề dùng tay quạt mạnh mấy cái nhưng không hết. Khi cậu bực tức chuẩn bị chửi thề thì quay đầu lại thì thấy Đào Thời Duyên đang lẳng lặng lắng nghe nhân viên soát vé nói chuyện, vẻ mặt anh thản nhiên như thể người vừa rồi muốn “làm ba” không phải là anh.
Lời chửi rủa nghẹn lại trong cổ họng, Trình Hề thật sự cứng họng.
Lúc này, Triệu Tiểu Đào cũng đã hiểu ra, kinh ngạc thốt lên: “Đúng là cực kỳ ngầu! Tôi từng nghe nói ảnh đế Đào có hậu thuẫn vững chắc, truyền thông không dám dây vào, không ngờ lại là thật!”
Trình Hề lườm Triệu Tiểu Đào một cái rồi tiếp tục bước về phía cổng lên máy bay: “Tìm vé máy bay ra đi, kẻo lại trễ giờ.”
“Chuẩn bị sẵn rồi... ủa, cậu thấy nóng hả?”
Trình Hề: “?”
“Tai cậu hơi đỏ, không thì cởϊ áσ khoác ra đi, tôi cầm cho.”
Trình Hề: “...”
Đúng là không cần phải thể hiện hành động tìm đường chết một cách trong sáng, thanh tao đến vậy.
Một luồng không khí lạnh lẽo, âm u ập tới, Triệu Tiểu Đào rất nhạy bén mà chấm dứt chủ đề này.
Anh ấy cố gắng chuyển hướng sự chú ý bằng cách cười đùa: “Cậu nói thà trông chờ vào hoàng tử bạch mã cứu thế giới còn hơn trông chờ Đào Thời Duyên giúp đỡ, cuối cùng anh ấy lại thực sự giúp cậu rồi, anh ấy chính là hoàng tử bạch mã, ha ha ha ha ha!”
“...”
Tốt lắm, Triệu Tiểu Đào, ngày giỗ của anh sẽ là ngày này năm sau.
Sau khi soát vé, bước vào khoang máy bay, Đào Thời Duyên và Trương Tĩnh đã ngồi ở hàng thứ ba của khoang hạng nhất. Ghế của Trình Hề và Triệu Tiểu Đào ở hàng đầu tiên, chỉ cách họ một hàng ghế.
Trình Hề không hài lòng về điều này lắm, nhưng máy bay sắp cất cánh, không tiện di chuyển lung tung, cậu đành phải ngồi xuống, đôi môi mím chặt thành một đường thẳng.
Triệu Tiểu Đào giúp cậu chỉnh ghế rồi tìm gối cổ và gối lưng, anh ấy không nhịn được tò mò: “Cậu nói xem tại sao người phía sau lại ra tay giúp mình nhỉ?”
“Làm sao tôi biết.” Giọng Trình Hề lười biếng: “Chắc là mấy tay săn ảnh cản đường anh ta thôi.”
“Anh ấy nói là “chúng tôi”, chắc chắn là có ý giúp cậu... Nhưng nói đi cũng phải nói lại, lúc nãy anh ấy thật sự cực kỳ nam tính (A) luôn, huhu, chân tôi muốn nhũn ra luôn rồi.”
Trình Hề không vui: “Nam tính (A)? A ở đâu? Tôi thấy anh ta chỉ được cái thích ra vẻ (B) thôi... Hơn nữa, nhìn là biết anh ta không phải người tốt, anh kiếm người khác mà phát tình đi.”
Trình Hề biết Triệu Tiểu Đào là người đồng tính.
“Cậu nói vậy là không đúng rồi.” Triệu Tiểu Đào chống tay vào má trái, mặt mày rạng rỡ giảng giải cho nghệ sĩ nhà mình: “Đời người ngắn ngủi vài chục năm, bị làm một lần là lời một lần. Cho dù ảnh đế Đào thực sự không phải người tốt thì với nhan sắc và hình thể của anh ấy, tôi cũng nguyện hiến thân cho anh ấy hàng ngàn hàng vạn lần.”
“Nhưng mà…” Nói đến đây, anh ấy thở dài: “Nhưng mà anh ấy chắc chắn không thèm nhìn tới người vừa béo vừa xấu như tôi, hơn nữa hình như anh ấy đã có người trong mộng rồi.”
“Anh không xấu, mắt và mũi anh rất đẹp.” Trình Hề tò mò: “Anh ta có người trong mộng là sao?”