“Hành khách đi Thượng Hải xin chú ý, chuyến bay NL038 của Hàng không Phương Đông đã bắt đầu làm thủ tục lên máy bay. Xin quý khách vui lòng mang theo hành lý xách tay, xuất trình thẻ lên máy bay tại cửa số 32. Xin cảm ơn.”
“Ladies and gentlemen, may I have your attention, please...”
Sáng sớm, sân bay quốc tế Tùng Giang chỉ có lác đác vài tốp khách. Nhân viên ăn mặc chỉnh tề, đứng ở cửa hướng dẫn mọi người vào một cách trật tự.
Bỗng nhiên, một người đàn ông béo lén lút, thò đầu dáo dác nhìn vào sảnh chờ.
Nhân viên thấy có điều bất thường, bèn tiến lại gần người đàn ông béo: “Chào anh, đây là cửa xuất nhập cảnh quốc tế, xin hỏi anh muốn bay đến đâu?”
“Tôi bay đến Castle Combe.”
Triệu Tiểu Đào đảo mắt một vòng, không thấy paparazzi nào, bèn thở phào nhẹ nhõm, quay lại nói với người phía sau: “Tiểu Hề, bên trong tạm thời an toàn, có thể vào rồi, có thể vào.”
Nghe thấy mật hiệu như của khủng bố, nhân viên càng thêm nghi ngờ: “Phiền anh xuất trình chứng minh thư.”
“Tiểu Hề, lấy chứng minh thư ra... Ủa, đâu rồi? Tiểu Hề? Tiểu Hề!”
Sau khi bị kiểm tra chứng minh thư và hộ chiếu hai lần, lại phải qua hai lần kiểm tra an ninh, Triệu Tiểu Đào vừa kéo hành lý vừa gào thét chạy vào. Cuối cùng, anh ấy thấy nghệ sĩ của mình đang ngáp dài ngáp ngắn ở bên trái quầy hỏi đáp.
“Phù...” Anh ấy lau mồ hôi: “Tổ tông của tôi ơi, vừa nãy sao cậu lại tự đi một mình thế?” Cậu dụi mạnh mắt, đến nỗi hai mí vốn có cũng bị cậu xoa thành ba mí.
“Tôi không đi thì để chờ bị tóm vào đồn cảnh sát à?”
“Tôi biết cậu chê tôi mất mặt, nhưng hôm qua cậu mới bị... lên báo xấu, giờ vẫn còn treo trên hot search đấy. Nếu bị paparazzi bắt được thì tiêu đời! Tôi phải điều tra cẩn thận chứ!”
“Ừ, với khả năng điều tra của anh, S.H.I.E.L.D mà không mời anh làm đặc vụ thì tiếc thật đấy.” Trình Hề liếc nhìn anh ấy một cái, rồi lại ngáp một cái thật dài.
Cậu có hàng mi rất rậm, khi nhìn người khác từ góc này, đuôi mắt hơi cong lên, kết hợp với mái tóc đỏ nổi bật, tạo nên vẻ đẹp rực rỡ, lộng lẫy chứ không hề ủy mị.
Triệu Tiểu Đào nghẹn lời một lát, nhưng rồi nhanh chóng tha thứ cho cậu. Dù sao người đẹp thì luôn dễ được tha thứ hơn mà.
Bên cạnh quầy hỏi đáp có rất đông người, sợ bị nhận ra, Triệu Tiểu Đào kéo cậu đến máy lấy vé.
Vừa đi, anh ấy vừa chất vấn Trình Hề đang ngáp liên tục: “Tối qua cậu lại không ngủ à? Vì cái tin tức xấu kia hay vì mất ngủ đơn thuần?”