Chương 30

Là ngôi trường vừa được chiếu trên bản tin, nơi mà thanh thiếu niên trên toàn đế quốc mơ ước được vào. Nhìn cánh tay và đôi chân nhỏ bé của mình, Tô Trà nghiêm túc hỏi: "Ngài thấy... tôi có xứng không?"

Đây là cách hỏi lịch sự, điều cậu thực sự muốn hỏi là: Chuyện này có thật không?

Y Sắt thẳng thắn nói: "Trường quân sự là nơi an toàn nhất, dù có kẻ tay dài đến đâu, cũng không thể chạm tới."

Còn một điều nữa anh không nói rõ, sau khi tốt nghiệp từ Trường Trung học trực thuộc Học viện Quân sự, các mối quan hệ tích lũy được sẽ đủ để che chở cả đời. Sự cảm thông của người dân không thể bảo vệ cậu cả đời, chỉ có thực lực và tài nguyên mới có thể.

"Bản tin nói, mùa tuyển sinh đã bước vào giai đoạn cuối, mà tuổi tác..."

Cậu thấy những người nhập học đều mười bốn mười lăm tuổi.

"Chỉ thiếu một tuổi thôi, tôi sẽ bảo lãnh cậu nhập học."

"..." Tô Trà kiên quyết từ chối: "Không." Cậu nhìn Y Sắt: "Làm sao có thể vì tôi mà khiến ngài mang tiếng xấu?"

Đi cửa sau là không thể nào, cả đời này cũng không thể nào.

Y Sắt ra hiệu, người cận vệ đóng cửa lại.

"Đây là chuyện thứ hai tôi muốn nói với cậu." Anh đứng bên giường bệnh, "Mùi hương hoa trên người cậu, không thể thu thập thành công."

Tô Trà thỉnh thoảng cảm thấy trên người mình có mùi hương hoa thoang thoảng, trước đây cậu cho rằng nguyên nhân là do yêu lực đang hồi phục, hệ thống đã hứa với cậu sẽ giữ lại những năng lực trước đây, nhưng không thể rút ngắn quá trình hồi phục.

"Mùi hương hoa chỉ là một hình thức biểu hiện, kết quả xét nghiệm của bệnh viện cho thấy, đó là thức tỉnh sớm."

Khi bước vào tuổi trưởng thành, sẽ có một lần thức tỉnh. Quy tắc này gần như áp dụng cho toàn bộ tinh hệ. Chỉ là tình hình thức tỉnh ở các hành tinh khác nhau là khác nhau. Đế quốc Già Lam chủ yếu thức tỉnh về mặt tinh thần lực hoặc thể lực. Vì từng có lịch sử liên hôn và hỗn chiến lâu năm, nên cũng tồn tại những trường hợp đặc biệt, được thống nhất phân loại vào hệ thần bí.

"Năng lực hệ thần bí chỉ cần được chứng minh là có ích, có thể được miễn phí nhập học."

Tô Trà thăm dò hỏi: "Năng lực của tôi, có ích không?"

Y Sắt: "Ngay cả Học viện Quân sự số Một, cũng sẽ cung phụng đấy."

Tô Trà cảm thấy như lại được tắm trong ánh nắng.

Y Sắt lấy ra một chiếc áo mưa nhỏ trong suốt: "Trường quân sự quản lý nghiêm ngặt, tôi đã trao đổi với người phụ trách của họ, cậu không cần mặc đồng phục."

"Chiếc áo này có thể phong bế dị năng, làm suy yếu những điểm đặc biệt."

"..."

"Tinh thần lực của cậu rất hỗn loạn, có lẽ sẽ dẫn đến thức tỉnh thất bại. Chiếc áo này có thể giúp ích."

Tô Trà ngồi thẳng dậy: "Tôi cần phải che giấu năng lực của mình?"