Sau khi bày tỏ, người cận vệ mới trả lời câu hỏi trước đó: "Hôm qua tướng quân đã về trình diện, còn về lịch trình hôm nay thì tôi không biết."
...
Tay bị quấn băng gạc nên làm gì cũng không tiện, chỉ là một vết thương nhỏ thôi mà. Tô Trà dứt khoát xé bỏ lớp băng, sau đó xé báo thành những mảnh giấy nhỏ, qua loa làm thành một bộ bài poker.
Cuộc sống nghỉ hưu trong mơ, trồng hoa nuôi chim đánh bài.
Trước tiên cứ thực hiện một trong số đó đã.
Tô Trà một mình đóng hai vai, chơi trò xếp tàu hỏa.
Luật chơi rất đơn giản, tất cả các lá bài được chia đều thành hai phần, gặp lá bài giống nhau thì có thể "nuốt" tất cả các lá bài nằm giữa hai lá bài giống nhau đó, cuối cùng ai có nhiều bài hơn thì thắng.
Ai mà ngờ được lại xảy ra chuyện thế này. Nhưng xét tình hình hiện tại, trình độ khoa học kỹ thuật của hành tinh này có lẽ không hề thua kém Tinh Vân, có nghĩa là mình vẫn còn cơ hội.
"Thưa tướng quân." Người cận vệ đứng gác trước cửa chào.
Ở bệnh viện ngày thứ hai đã đánh bài, có hơi kỳ cục. Đang lúc hứng thú, Tô Trà vội gom bài, nhét hết vào trong chăn. Đúng lúc Y Sắt đẩy cửa bước vào, tay cậu vẫn còn trong chăn chưa kịp rút ra.
Tô Trà nói: "Tôi định ngủ một lát."
Người cận vệ nhìn mái tóc rối bời của cậu và những mảnh băng gạc trong thùng rác, cho rằng cậu sợ bị phạt nên cố tình giấu vết thương trên tay.
Cậu còn nhỏ như vậy, không biết rằng tối qua đã bị cuốn vào một cuộc giao tranh ngấm ngầm, vẫn còn nghĩ cách che đậy "sai sót" cho người khác.
Nhận thấy ánh mắt ngày càng dịu dàng của người cận vệ, Tô Trà nổi da gà. Đang cảm động vớ vẩn cái gì vậy?
Nhận ra chắc chắn không phải ngủ, không vạch trần lời nói dối của cậu, Y Sắt hỏi: "Không thoải mái sao?"
"Có lẽ hơi ngột ngạt."
Cứ mãi ở một chỗ, làm sao mà không chán?
Câu nói tiếp theo của Y Sắt đã cứu rỗi tinh thần của cậu: "Nếu cậu thấy không có vấn đề gì, hôm nay sẽ làm thủ tục xuất viện."
Tô Trà vô cùng dứt khoát gật đầu: "Tuyệt đối không có vấn đề gì."
Cậu không có gì để thu dọn, như một cái đuôi nhỏ lẽo đẽo theo sau Y Sắt, mong ngóng thủ tục được hoàn tất. Y Sắt quay người lại, thấy đứa trẻ đang ngồi trên ghế phía sau, một tay chống cằm hỏi: "Bây giờ chúng ta sẽ đi đâu?"
Nghe ra sự mong đợi trong giọng điệu, Y Sắt nói vòng vo: "Một nơi rất tốt."
"Đảo Phù Khuê?"
Ánh nắng, bãi biển, thư viện và gió biển, cậu đến đây.
Y Sắt lắc đầu: "Tốt hơn nhiều so với nơi đó, Trường Trung học trực thuộc Học viện Quân sự số Một."