Tô Trà cảm thấy may mắn: "Cũng may là tôi biết chữ."
Không cần phải học nữa.
Không hiểu được ý nghĩa sâu xa trong câu nói này, người cận vệ nói thêm một câu: "Ở đế quốc có rất nhiều trường học, nhưng Trường Trung học trực thuộc Học viện Quân sự số Một là tốt nhất. Sau khi tốt nghiệp, một nửa số người có thể được bảo đảm vào thẳng Học viện Quân sự số Một."
Nghe vậy, Tô Trà chẳng mấy hứng thú, bèn chuyển kênh. Kênh này đang phát diễn tập quân sự, lại chuyển sang kênh khác, là một trận đấu quyền anh.
Không tin vào số phận, cậu cứ lần lượt bấm qua từng kênh. Một trăm kênh, tám mươi kênh đều liên quan đến quân sự, số còn lại thì là tin tức hoặc phát sóng trực tiếp các trận đấu.
"..."
Quá tốt, khỏi cần giải trí.
Người cận vệ ngạc nhiên vì cậu dường như không hứng thú với những chương trình này, bèn nói: "Hôm nay có phát sóng trực tiếp giải đấu võ thuật, là chương trình có lượng người xem cao nhất toàn đế quốc đấy."
Tô Trà nói ra lòng mình: "Tôi chỉ muốn đọc sách và lên mạng thôi."
Như vậy mới có thể hiểu rõ hơn về hành tinh này.
"Đợi đến đảo Phù Khuê là được."
"Đảo Phù Khuê?"
"Một hòn đảo chuyên dùng để dưỡng bệnh. Cơ sở vật chất và môi trường trên đảo đều rất tốt, có lợi cho việc phục hồi tinh thần."
Người cận vệ nói khá uyển chuyển, thực tế thì đảo Phù Khuê là nơi được tạo ra đặc biệt để tạo môi trường phục hồi tốt cho những người bị sốc.
Tô Trà hỏi: "Có sách không?"
"Có, trên đảo có một thư viện rất lớn." Người cận vệ cố gắng nói một cách dễ hiểu: "Mỗi ngày sau khi thức dậy, cậu có thể ra bãi biển tắm nắng, buổi trưa đến thư viện, buổi tối lại ra hóng gió biển."
Một tia nắng xuyên qua cửa sổ chiếu vào, Tô Trà bỗng cảm thấy thế giới này lại tràn đầy tình yêu thương.
"Tướng quân Y Sắt đâu?" Cậu học theo cách gọi của bác sĩ hôm qua, hỏi: "Có việc gì tôi cần làm không?"
Ngôn ngữ của giới truyền thông tuy có tính chất kích động, nhưng trong vụ thí nghiệm trên người sống, những tờ báo này không nghi ngờ gì nữa là đang đứng về phía quần chúng. Họ hy vọng lợi dụng một điểm đột phá, để đế quốc hạ quyết tâm nhổ tận gốc tất cả những người liên quan.
Người cận vệ nghe vậy chỉ lắc đầu.
Bây giờ vẫn chưa phải lúc. Là một trong những người thân tín nhất của Y Sắt, anh ta biết nhiều bí mật hơn. Đây không chỉ là cuộc đấu giữa đế quốc và các tập đoàn tài phiệt, mà còn liên quan đến những vấn đề rộng lớn hơn nhiều so với những gì đang phơi bày trước mắt công chúng.