Chương 25

Việc gì bọn họ làm cũng đều đã tính toán kỹ lưỡng đến từng đường đi nước bước, tận dụng sự tự cao tự đại của Bộ Điều Tra để xác định xem Tô Trà có thực sự "trong sạch" hay không. Tất nhiên, như vậy thì Tô Trà cũng sẽ không cần phải trải qua những cuộc điều tra rườm rà sau này nữa.

Bằng không, một người có lai lịch không rõ ràng, thân phận lại mập mờ như cậu mà bước chân vào Bộ Điều Tra, thì áp lực phải gánh chịu sẽ còn lớn đến nhường nào.

Thấy cậu mồ hôi đầm đìa, cứ liên tục cúi gằm mặt mà thở dốc, người thân vệ khẽ nhíu mày.

Tô Trà vội chộp lấy cốc nước trên bàn, tu ừng ực mấy ngụm, đến khi cổ họng bớt khô rát mới dễ chịu hơn chút đỉnh.

Tiếc thật, những ám ảnh từ quá khứ vẫn còn quá lớn, trong lúc ý thức bị xâm chiếm, cậu đã không thể nhìn thấy bóng dáng áo blouse trắng lần thứ hai.

Liếc thấy hàng lông mày khẽ nhíu của người thân vệ, Tô Trà cất giọng khàn khàn: "Các anh không cần lo lắng đâu, tôi sẽ nói với Y Sắt là các anh đã kịp thời tới cứu tôi."

Cậu có vẻ cho rằng người thân vệ nhíu mày là vì lo sợ mình sẽ bị trách phạt do lơ là nhiệm vụ.

Nghĩ như vậy cũng phải, dù sao Y Sắt đã đích thân giao phó cho họ phải bảo vệ cậu an toàn.

Hai người thân vệ nhìn nhau, nhất thời không biết nên nói gì cho phải, cuối cùng một người im lặng quay đi, gọi y tá đến băng bó vết thương cho cậu.

Còn về phần gã trai trẻ với cái tinh thần thể kia, họ mặc kệ cho gã ta cuốn gói rời đi trong nhục nhã. Với những gì gã ta đã gây ra đêm nay, thì việc bị tước bỏ chức vị xem như vẫn còn là quá nhẹ.

Cô y tá chăm sóc vết thương cho cậu rất cẩn thận, vừa làm vừa lẩm bẩm: "Phải dùng sức đến cỡ nào, mới có thể cào tay ra thành thế này chứ."

Tô Trà cười, đáp: "Tại tôi gặp ác mộng thôi mà."

Thấy sắc mặt cậu có vẻ mệt mỏi, cô y tá và người thân vệ cũng không tiện làm phiền thêm, lặng lẽ trả lại cho cậu một không gian yên tĩnh.

Trước khi khép cửa, người thân vệ gỡ bỏ thiết bị theo dõi, ngập ngừng nói: "Cứ yên tâm nghỉ ngơi đi, sẽ không có chuyện gì xảy ra nữa đâu."

"Vâng." Tô Trà nằm xuống, khép mắt lại.

Cánh cửa vừa đóng, cậu đã kéo chăn trùm kín đầu, miệng lẩm bẩm chửi rủa cái tên khốn kiếp giờ không biết đang ở xó xỉnh nào: "Cái hệ thống vô nhân tính..."

Nhìn lại những gì vừa xảy ra, thì có thể thấy rõ, đêm nay là một màn đấu đá giữa hai thế lực. Bị lợi dụng như một con cờ trong ván đấu này, Tô Trà không hề tỏ ra bất mãn.