Chương 22

"Tinh thần thể là sức mạnh tinh thần ngưng tụ thành hình, cũng là một phương tiện để não bộ giao tiếp với thế giới bên ngoài." Người cận vệ giải thích đại khái: "Đa phần có hình dạng động vật, nhưng cũng có trường hợp ngoại lệ."

Trong khi Tô Trà cố gắng tìm hiểu về hành tinh này, cuộc điều tra về cậu ta cũng đang được ráo riết tiến hành.

Trong kho dữ liệu không có thông tin gì cả, buổi chiều bộ phận điều tra đã cử người đến bệnh viện, họ đến gặp Thẩm Ninh Trạch trước.

"Tôi chưa từng gặp cậu ta." Thẩm Ninh Trạch nằm trên giường bệnh, thỉnh thoảng lại ho khan vài tiếng.

"Chắc chắn chứ?"

"Căn cứ hạn chế đi lại của chúng tôi." Thẩm Ninh Trạch giả vờ nhớ lại, nhìn tấm ảnh mà người điều tra đưa, giọng điệu có chút do dự: "Tôi cũng không dám chắc, nhưng cậu ta trông rất khỏe mạnh, lại còn hay cười nữa..."

"Một nụ cười như thế, nếu từng thấy, chắc tôi không quên được đâu."

Đứa trẻ mới mười bốn tuổi này lại cực kỳ giỏi thao túng lòng người. Khẳng định hay phủ nhận hoàn toàn đều không đủ để người ta tin. Vì thế cậu ta đưa ra hai từ khóa "nụ cười" và "khỏe mạnh", dễ dàng khơi gợi sự nghi ngờ của người điều tra.

Rời khỏi phòng bệnh, người điều tra nhìn chằm chằm vào tấm ảnh Tô Trà bước xuống phi thuyền trong vài giây: "Nhìn thế này thì có giống người từng trải qua chấn thương tâm lý đâu."

Nói xong, anh ta mở video Tô Trà phát biểu trước truyền thông, nói với đồng nghiệp: "Chú ý chỗ này, lúc xuống phi thuyền và lúc phỏng vấn, thần thái của cậu ta hoàn toàn khác nhau, như là đổi người luôn ấy."

Người đồng nghiệp là điều tra viên kỳ cựu, bình tĩnh nói: "Chuyện đó không nói lên được gì đâu."

Người trẻ tuổi có vẻ không đồng tình. Anh ta có sức mạnh tinh thần cấp A, nhưng đã ba năm rồi vẫn chưa được thăng chức, chuyện này có liên quan đến phong cách làm việc chậm chạp của cộng sự.

Nếu đây là một vụ ngụy tạo nạn nhân thí nghiệm, thì đây là một vụ lớn, phá được nó chắc chắn sẽ được cấp trên chú ý.

Anh ta đề nghị: "Hay là mình thử dọa thằng nhóc đó xem, nói thẳng là có người sống sót bảo chưa từng gặp nó."

Người đồng nghiệp ngậm điếu thuốc trên miệng, định châm lửa thì sực nhớ ra đây là bệnh viện, đành cất bật lửa đi: "Nếu có nghi điểm rõ ràng, Thượng tướng Y Sắt đã ra tay rồi."

Không có bằng chứng, chỉ có nghi điểm, họ chẳng làm được gì cả.

Người trẻ tuổi im lặng.

Bộ phận điều tra và quân đội vốn không ưa nhau, nhiều điểm đáng ngờ thế này, anh ta không khỏi nghĩ có khi nào quân đoàn tự làm trò, muốn mượn dư luận để thúc đẩy việc điều tra triệt để vụ án thí nghiệm trên người sống hay không.