Y Sắt nghi ngờ mình nghe nhầm.
Không phải lúc nãy còn đòi biệt thự, đầu bếp riêng, vườn hoa hồng bạt ngàn sao?
"Những cái khác cháu không cần gì hết." Tô Trà vờ vịu lắc lư người, tỏ vẻ yếu ớt: "Gió lớn quá, thôi, cháu về phòng nằm nghỉ một chút."
Đã có thể phỏng vấn trực tiếp thế này là ngoài mong đợi rồi. Các phóng viên ở đây cũng hiểu ý, trước khi Y Sắt hết kiên nhẫn, họ vội vàng vác đồ nghề rời đi. Ban nãy còn tranh nhau tin tức, về còn phải đua nhau giành giờ đăng bài nữa.
Y Sắt và Tô Trà người trước người sau vào thang máy. Lúc cửa vừa khép, Y Sắt mới hỏi: "Ước mơ teo tóp rồi à?"
Tô Trà ngẫm nghĩ rồi đáp: "Lúc nãy cháu nói dối đấy, anh đừng để ý."
Trong những buổi phỏng vấn sau, cậu ta nhắm tịt mắt suốt. Khi thang máy đang đi lên, Tô Trà miễn cưỡng nói thêm: "Cháu hay nói lung tung lắm, cứ hay nói ngược với nghĩ thôi à."
Nghĩ cậu bị ảnh hưởng do thí nghiệm, Y Sắt nói một câu: "Kiểm tra não bộ không có vấn đề gì, chắc tình trạng này không kéo dài đâu."
Xác định cậu ta vẫn ổn, Y Sắt mới vào đề chính: "Cháu còn nhớ gì về những chuyện trước khi cháu xuất hiện ở khu phế tích không?"
Tô Trà lắc đầu, nói năng đứt quãng: "Cháu chỉ nhớ hình như mình bị bọc trong nước... Ở giữa cháu mơ mơ màng màng, không biết gì hết, à phải rồi, cháu có nghe thấy một tiếng nổ lớn lắm... Tỉnh lại thì đã ở đó rồi."
Cậu ta không nói điêu, mà dùng cách kể lại đúng sự thật.
Đây là một quyết định rất sáng suốt, cùng lúc đó tinh thần lực của Y Sắt đang âm thầm bao phủ lấy cậu, từ biểu cảm nhỏ, nhịp tim, đến dao động tinh thần... mỗi thay đổi nhỏ đều bị bắt được hết.
Xác định cậu không nói dối, Y Sắt khẽ nhíu mày.
Sau khi diệt căn cứ, quân đội lục soát khu vực xung quanh kỹ càng đến độ bới cả đất lên rồi, nếu lúc đó Tô Trà ở gần đó, chắc chắn đã bị tìm thấy rồi.
Sự tồn tại của cậu ta, cứ như là từ trên trời rơi xuống vậy.
"Cháu muốn biết sự thật." Tô Trà nghiêm túc hỏi: "Các anh có thể giúp cháu được không?"
Vẻ ngây thơ bẩm sinh của cậu ta toát ra từ bên trong, hiệu quả mê hoặc có thể nói là tuyệt đối.
Y Sắt chỉ đáp: "Đế chế sẽ có trách nhiệm với tất cả nạn nhân."
Anh ta còn cả đống việc phải giải quyết, không thể cứ kè kè ở đây mãi được. Y Sắt gọi hai cận vệ thân tín đến, giao nhiệm vụ bảo vệ an toàn cho Tô Trà, rồi rời khỏi bệnh viện.
Một trong hai người này là người lính đã đáp lời chào của Tô Trà trên chiến hạm, có vẻ dễ gần hơn Y Sắt. Tô Trà hỏi ra những thắc mắc giấu kín trong lòng: "Tinh thần thể là gì vậy ạ?"