Chương 21: Làm nũng

Nghê Tư Nam xem lại bản kế hoạch một lần, xác định không có vấn đề gì, chửi thầm: Tuyệt đối là Phó Ngộ Bắc keo kiệt.

Ở một nơi xa, tai văn phòng của tập đoàn Kinh Tế.

Kiều Lộ đang báo cáo công việc, bỗng nhiên nghe được một tiếng ho khan, liếc mắt nhìn trộm, thấy Phó tổng nhà mình đang nhíu mày nhéo nhéo mũi.

Sinh bệnh?

Phó Ngộ Bắc đạm thanh nói: “Tiếp tục.”

Việc mời gọi đầu tư này không được, Nghê Tư Nam hoàn toàn đem việc này bỏ ra khỏi đầu, dù sao cô cũng không phải là kẻ thiếu tiền, công việc là một phần của cuộc sống thì vui chơi giải trí cũng thế.

Sau hai ngày vui chơi thoải mái, rốt cuộc cũng có người không có mắt phá vỡ sự bình yên này..

Nghê Tư Nam nhìn Phó Thành Xuyên đang đứng ở trước mặt mình, mắt trợn trắng, lập tức nhấc chân rời đi.

Phó Thành Xuyên tiến lên một bước, “Tư Nam.”

Nghê Tư Nam lui về phía sau, cùng hắn kéo ra khoảng cách.

“Em hẳn là nhận được lời xin lỗi của anh rồi chứ.” Phó Thành Xuyên hơi hơi mỉm cười, “Anh đã cảnh cáo bên kia, về sau cũng sẽ không gặp mặt đối phương nữa.”

“Quá đoạn thời gian nữa, Kinh Tế sẽ chính thức khởi động hạng mục Vân Hòa thiên cảnh, em nói với ông nội một tiếng, có ông tham dự đối với em và anh đều hữu ích.”

Lực chú ý của Nghê Tư Nam đều bị Vân Hòa thiên cảnh hấp dẫn.

Tin tức về hạn mục này đã được công khai vào nữa năm trước,là một khách sạn nghỉ dưỡng, nghe tên này liền biết cũng đủ mê người.

“Tôi nhớ rõ……”

“Em nói đi”

Nghê Tư Nam cười nhạt: “Đây là hạng mục của chú anh thì phải?”

Phó Thành Xuyên cảm giác giống như bị cắm đao, nhấp môi, hồi lâu mới thốt ra một câu, “Anh cũng là người của Phó gia, đương nhiên có liên quan đến anh.”

Nghê Tư Nam rất có hứng thú mà ừ một tiếng.

Cô muốn xem hôm nay hắn làm cách nào để lừa được cô.

Phó Thành Xuyên hạ giọng, tràn ngập ý vị trấn an: “Cho nên việc chúng ta liên hôn có lợi rất nhiều chỗ, em hẳn là rất rõ ràng, hơn nữa ở trong cái giới này làm gì có cái gọi là chân tình, về sau anh cũng sẽ không can thiệp vào việc của em.”

Vợ chồng trên giấy tờ mọc lên như nấm, chuyện này cũng không có gì kỳ quái.

Nghe thế, Nghê Tư Nam chỉ cảm thấy nhàm chán.

Nói qua nói lại vẫn là ý này, hắn không biết động não tìm cái gì mới hơn sao.

Phó Thành Xuyên thấy cô xoay người muốn rời đi, mềm mỏng không được bèn dùng biện pháp cứng rắn, duỗi tay giữ chặt cánh tay cô, không nghĩ tới bị cô trực tiếp ném ra.

“Đừng chạm vào tôi.” Cô từ bên người rút ra một tờ khăn giấy.

“Nghê Tư Nam.” Hắn vừa rồi ngữ khí còn ôn hòa, hiện tại nhìn đến động tác của cô, ánh mắt biến lạnh, “Toàn bộ Nam Thành, địa vị của Phó gia cô là người rõ ràng nhất.”

“Cô cảm thấy bây giờ từ bỏ mối hôn sự này, về sau cô có thể có lựa chọn nào tốt hơn sao, hay là cô định chọn cái tên Tưởng Cốc chơi bời lêu lỏng kia?”

Nghê Tư Nam dừng lại bước chân, quay đầu lại nhìn hắn.

Mỗi thao tác của Phó Thành Xuyên thật là mỗi thời mỗi khắc đều nhắc nhở cô, cô phải nhanh chóng lui cửa hôn sự này mới được.

“Phó Thành Xuyên.”

Nghê Tư Nam cười lạnh, “Anh về lấy gương mà soi lại chính mình đi.”

Cô không chút lưu luyến mà rời đi ngay lập tức, bỏ lại Phó Thành xuyên đang thở gấp vì tức giận, từ trước đến giờ hắn chưa từng thấy qua cô gái nào có tính tình kém như cô.

Nghê Tư Nam vừa rời đi liền tuôn trào một tràng trên WeChat cùng với Chu Vị Vị.

“Cậu nói xem, Phó Thành Xuyên có phải đầu óc có vấn đề hay không, đã nói biết bao nhiêu lần tôi muốn từ hôn, hắn như thế nào nghe không hiểu tiếng người……”

Cô không nhìn đường, lập tức va phải người phía trước.

“Là ai không có mắt ——”

Nghê Tư Nam đại phát tính tình đại tiểu thư một nửa dừng lại, nhìn chằm chằm vào người đàn ông trước mặt, di động vang lên âm báo tin nhắn WeChat.

Là tin nhắn của Chu Vị Vị.

Nghê Tư Nam liền nảy ra ý xấu, “Thật là trùng hợp, Chú Phó.”

“Trùng hợp thật.” Phó Ngộ Bắc ánh mắt thâm ý trả lời cô.

Dưới anh đèn mờ nhạt, anh cầm di động đứng ở cuối hành lang, ánh sáng từ trên đỉnh đầu rơi xuống, đem cả người anh chiếu lên một tầng ánh sáng màu vàng nhạt.

“……”

Nghê Tư Nam chửi thầm, những lời cô nhục mạ Phó Thành Xuyên vừa rồi, không lẽ đều bị anh ta nghe hết rồi ——

Mỗi lần khi dễ cháu trai anh ta đều xuất hiện a.

Người đàn ông phía trước mặc một chiếc áo sơ mi với tất cả các cúc đều được cài cẩn thận, không chút cẩu thả trung lộ ra nghiêm cẩn, hơn nữa biểu tình đạm mạc, càng thêm có vẻ tự phụ.

Quá đứng đắn.

Nghê Tư Nam lắc đầu, không nghĩ tới biểu tình này của mình đều bị quan sát rõ ràng.

Phó Ngộ Bắc đột nhiên cố ý trêu đều cô, “Tôi đều nghe được hết đấy.”

Nghê Tư Nam “Hả?” một tiếng.

Nghe được thì nghe được, còn nói ra tới làm gì, chẳng lẽ còn muốn tìm về mặt mũi cho cháu trai anh ta?

Cô nhếch mép thầm cười chế giễu.

Phó Ngộ Bắc trên cao nhìn xuống, đem biểu tình sinh động của cô thu hết vào trong đáy mắt, đôi mắt sâu thẳm không người phát hiện chăm chú nhìn cô.

Anh biết rõ còn cố hỏi: “Giận?”

Nghê Tư Nam nghĩ thầm đương nhiên là giận rồi, còn gặp phải chú của Phó Thành Xuyên, bọn họ là người một nhà, cho nên khi nhìn thấy anh ta cũng làm cho cô mất hứng.

Nhưng cô vẫn tỏ ra đáng thương.

“Kỳ thật con cũng có chút buồn.” Nghê Tư Nam rũ mắt, lông mi vừa dài vừa công, “Chú Phó, có phải con rất đáng ghét hay không?”

Đương nhiên —— không phải!

Chính mình đẹp như vậy, ai mà không thích, Nghê Tư Nam tự cho mình câu trả lời.

Trong lòng cô bàn tính nhỏ đánh đến vang dội, nếu có thể lừa đến một khoản đầu tư miễn phí thì còn gì bằng.

Phó Ngộ Bắc nhìn phản ứng của cô, anh cười nhẹ, ý vị thâm trường nói, “Chú Phó chống lưng cho ngươi.”

Nghê Tư Nam thật sự không ngờ anh sẽ trả lời như vậy.

Thời điểm người đàn ông nói ra hai chữ “chống lưng, thanh âm có chút không nhẹ không nặng, thật ra rất dễ nghe.

Nghê Tư Nam phục hồi tinh thần lại, Anh ta muốn chống lưng cho mình thế nào đây?

Phó Thành Xuyên là cháu trai anh ta, hai người có quan hệ huyết thống, làm sao có thể nháo ra việc gì được, lại càng không thể trực tiếp trở mặt

Nhưng giống như bình thường trưởng bối giáo huấn một chút hẳn là có thể.

“Thôi bỏ đi.” Nghê Tư Nam lấy lui làm tiến.

Nếu Phó Ngộ Bắc thật sự có thể làm Phó Thành Xuyên ăn hành một đoạn thời gian, cô liền cho anh ta một lá cờ tuyên dương.

Chiêu này trăm lợi không hại.

Nghê Tư Nam đã áp dụng với ông nội của mình vô số lần, mỗi lần Nghê lão gia đều nể tình, làm Nghê Ninh bên kia có khổ nói không nên lời.

“Thật sao?” Phó Ngộ Bắc âm cuối hơi nâng.

Nghê Tư Nam lỗ tai giật giật.

Phó Thành Xuyên thanh âm thật là dễ nghe,cô đã gặp qua rất nhiều nam minh tinh thậm chí còn có cả ca sĩ, đều so ra kém.

Đáng tiếc, là trưởng bối.

Bằng không còn có thể tai họa một chút.

Tuy rằng Nghê Tư Nam ở Nam Thành có tiếng muốn làm gì thì làm, nhưng ở phương diện này cô rất cẩn thận, ngày thường người lọt vào mắt xanh của cô còn chưa có.

Bên người cô, người khác phái không nhiều lắm, chơi đến tốt cũng chỉ có Tưởng Cốc, nghiêm khắc mà nói, Phó Thành Xuyên vẫn là người đầu tiên cùng nàng có liên quan ở phương diện này..

Chỉ là Phó Thành Xuyên chẳng ra gì.

Nghê Tư Nam “uhm” một tiếng, nhìn qua thật đau lòng ủy khuất, sau đó quay mặt đi chỗ khác.

Một loạt động tác lưu loát tự nhiên.

Cô mới hơn hai mươi tuổi, gương mặt căng mọng, mũi thanh tú, cả người dưới ánh sáng như được bao trùm một tầng sa mỏng.

Không biết một trận gió từ đâu thổi tới cuốn theo làn tóc xõa tung tùy ý của của Nghê Tư Nam, có vài sợi vướng trên đầu mũi làm cô có cảm giác hơi hơi ngứa.

Có Phó Ngộ Bắc ở đây cô không không tiện động thủ.

Nghê Tư Nam khẽ hít hít chóp mũi.

Phó Ngộ Bắc nhìn chằm chằm, đột nhiên nổi tâm tư trêu chọc cô, “Nếu ngươi nói như vậy.”

Nghe vậy, Nghê Tư Nam ngước mắt nhìn anh.

Phó Ngộ Bắc mặt không biểu tình, thanh tuyến có chút trầm, là hương vị của một người đàn ông trưởng thành, không nhanh không chậm mở miệng: “Vậy quên đi.”

“……”

Nghê Tư Nam phản ứng lại, chỉ cảm thấy anh ta rõ ràng cố ý.

Mới vừa rồi còn ra vẻ đạo mạo, Làm cô cho rằng lần này Phó Thành Xuyên thật sự gặp xui xẻo, hiện tại chị một câu thuận miệng liền bỏ qua.

Quả nhiên là người một nhà.

Nghê Tư Nam thở ra một hơi, không có tâm tình diễn trò tiếp, “Chú Phó, tôi còn có việc, không quấy rầy ngài nữa.”

Cô quay đầu liền đi.

Nghê Tư Nam đi ra vài bước, lại cảm thấy không thoải mái, quay đầu lại tăng thêm ngữ khí nhắc nhở: “Hy vọng chú Phó lần sau có thể vừa lòng với bản kế hoạch của tôi.”

Cô căn bản không tính toán viết tiếp.

Nghiêm túc viết vài ngày lại bị nói là lợi thế không đủ, đầu tư còn muốn lợi thế gì nữa, bản kế hoạch của cô miêu tả còn không đủ hấp dẫn người sao?

Nghê Tư Nam sau khi nếm mùi thất bại sẽ không đυ.ng vào lần thứ hai.

Không đầu tư thì không đầu tư, Nghê gia của cô không thiếu tiền.

Những lời này của cô trong ngoài đều chứa đựng hàm ý, Phó Ngộ Bắc cân nhắc ra nội hàm trong đó, đuôi lông mày nhẹ nâng.

Tính tình là thật sự không nhỏ, tâm nhãn cũng không lớn.

nếu tâm nhãn thật sự lớn, cô sẽ không dẫn dắt anh đi giáo huấn tên tiểu tử Phó Thành Xuyên kia, cô thật ra biết nặng nhẹ.

Chờ cho bóng dáng yểu điệu kia biến mất ở cuối ngã rẻ, Phó Ngộ Bắc mới thu hồi tầm mắt, dừng ở ngoài cửa sổ trên mặt hồ.

Không bao lâu, có người chạy chậm lại đây: “Phó tổng!”

Người tới lau mồ hôi trên trán, trong lòng hốt hoẳng, “Xin lỗi, hôm nay trên đường kẹt xe, làm ngài đợi lâu, ngài xem tôi ——”

“Không lâu.”

Phó Ngộ Bắc đạm thanh nói: “Vào đi thôi.”

Anh dẫn đầu xoay người, ngược lại làm đối phương ngây người, hôm nay Phó tổng thái độ thật là ôn hòa, giống như là một người khác vậy.

Cũng thật hiếm lạ.

Người đàn ông trung niên trộm nhìn về vị trí vừa rồi Phó Ngộ Bắc đang đứng, hướng theo tầm mắt, dường như chỉ có một hồ nước không có gì khác.

Có thể là đang xem trong hồ thiên nga đi.

Dọc đường đi, Nghê Tư Nam không ngừng than vãn với Chu Vị Vị suốt nửa ngày.

“…Tôi còn tưởng thật là có người muốn ra mặt giúp mình, còn háo hức chờ xem Phó Thành Xuyên bị dạy dỗ ra sao. Ai ngờ chỉ là trò đùa!”

“Cậu nói xem, hắn có phải chỉ giỏi nói miệng không? Không nhận ra là tôi đang nói móc sao? Thật quá đáng, lừa gạt cảm xúc và thời gian của người ta.”

Cô nói liên hồi, không hề ngắt quãng, hoàn toàn khác với dáng vẻ ngoan ngoãn khi đứng trước mặt Phó Ngộ Bắc – như thể là hai con người khác nhau.

Chu Vị Vị cười phá lên: “Không ngờ lại có người khiến Nghê Mị Mị của chúng ta ‘bất lực’, đúng là lợi hại thật!”

Ai cũng biết Nghê Tư Nam ngoài mặt thì ngoan ngoãn trước mặt người lớn và người ngoài, nhưng thật ra là kiểu người trong ngoài bất nhất. Nhưng nhờ vẻ ngoài xinh đẹp, lại biết làm nũng đúng lúc nên ai cũng khó mà từ chối cô.

Nghê Tư Nam đã quen với việc tung hoành ở Nam Thành, chưa từng gặp ai không “ăn” chiêu của mình – cho đến giờ. Bỗng dưng xuất hiện một người khiến cô hoàn toàn bó tay.

Chu Vị Vị cảm thấy kính nể Phó Ngộ Bắc. Cô chỉ gặp người đàn ông ấy một lần trong lễ thành nhân của Nghê Ninh, nhưng ấn tượng không hề phai: đứng yên một chỗ thôi mà khí chất đã khiến người ta không dám xem thường. Những cô gái vốn kiêu ngạo xung quanh đều tìm cách tiếp cận anh ta.

Cha mẹ cô từng dặn: đừng bao giờ đắc tội với Phó Ngộ Bắc.

“Tớ nghe bố mẹ nói, Phó Ngộ Bắc không phải người tầm thường,” cô bắt đầu luyên thuyên, “Năm năm trước, thủ đoạn của anh ta ở Tập đoàn Kinh Tế đã đủ tàn nhẫn rồi. Có lẽ Phó Thành Xuyên hành động thế nào cũng vô ích.”

“Vậy thì tốt quá rồi!”

Nghê Tư Nam trút hết bức xúc, tâm trạng liền thoải mái hơn hẳn.

Cô vui vẻ nhìn cảnh Phó Thành Xuyên sa cơ lỡ vận.

Chu Vị Vị lại nhắc nhở: “Nhưng cậu cũng đừng quên, nếu việc từ hôn không thành, thì cậu vẫn phải lấy Phó Thành Xuyên. Đến lúc đó, ai biết được vị ‘chú Phó’ ấy có tính sổ với cậu không.”

Từ hôn thất bại ư…

Nghê Tư Nam khựng lại vài giây khi nghe đến hai chữ ấy, rồi hừ lạnh một tiếng – người khác thất bại là chuyện thường, nhưng đến lượt cô thì nhất định sẽ thành công!

Xe dừng trước Nghê công quán.

Vừa bước vào sảnh, cô đã nghe thấy giọng của Trương Uyển vọng ra:

“... Kiện An à, Tiểu Ninh bây giờ cũng đã trưởng thành rồi, nên để con bé rèn luyện nhiều hơn một chút, sau này còn có chỗ dựa.”

“Chỗ dựa”?

Nghê Tư Nam thầm lặp lại hai chữ này trong đầu, ánh mắt thoáng hiện lên cảm xúc khó đoán.

Nghê công quán rất rộng, từ cửa vào đến phòng khách còn cách một đoạn, lại có đồ trang trí che chắn nên người ngoài sẽ khó nhận ra cô đã về. Hơn nữa, Trương Uyển chắc chắn nghĩ rằng cô vẫn đang ra ngoài chơi.

“Nhà họ Nghê chỉ có hai đứa con gái,” Trương Uyển tiếp tục nói, “Tư Nam thì đang tự lập bên ngoài, bây giờ chính là thời cơ tốt nhất, sau này sẽ không dễ dàng như vậy đâu.”

Công ty nhà họ Nghê hiện do ông cụ nắm quyền quyết định các việc lớn, còn lại do Nghê Kiện An xử lý. Nghê Tư Nam và Nghê Ninh tuy đều có cổ phần, nhưng chỉ mang tính danh nghĩa – chỉ để lấy chia cổ tức hàng năm, không có tiếng nói thực sự.

Hiện giờ ông cụ đang nghỉ ngơi tại gia, Nghê Kiện An bắt đầu nảy sinh tham vọng. Một khi đã nếm mùi quyền lực, thì rất khó buông tay.

Nghê Tư Nam khẽ nhếch môi cười lạnh khi nghe tới đây.

“Em nói cũng có lý,” Nghê Kiện An hạ giọng, “Chỉ là, Tiểu Ninh vẫn còn quá trẻ, lại hay do dự.”

“Dù sao đi nữa, nó cũng là con gái anh,” Trương Uyển nhấn mạnh, “Còn Nghê Tư Nam thì bị ông cụ nuông chiều hư hỏng rồi, chắc cũng không học hỏi được bao nhiêu. Anh là cha của Tiểu Ninh, dạy dỗ con bé nhiều một chút chẳng phải là được sao? Sau này nó sẽ trở thành cánh tay đắc lực cho anh.”