Chương 20: Kêu gọi đầu tư

“Đúng vậy.” Nghê Ninh ra vẻ rụt rè gật đầu.

“Ninh Ninh, ta nghe nói Phó tổng ngày thường rất ít khi xuất hiện ở những yến hội như vậy.” Người chị em tốt còn ám chỉ: “Ngài ấy không chỉ tới, còn tặng cậu……”

“Phải không?”

Nghê Ninh cười rộ lên, rất đắc ý.

Cha mẹ sớm đã đem toàn bộ tính toán nói cho cô ta biết, thời điểm cô ta nhìn thấy Phó Ngộ Bắc liền biết chính mình đã đồng ý với tính toán của bọn họ.

Người chị em tốt còn nói: “Nam Thành còn không có nữ sinh nhận được lễ vật của ngài ấy đâu.”

Biểu tình của cái chớp mắt cứng đờ.

Đêm đó thu được lễ vật không chỉ có một mình cô ta, còn có Nghê Tư Nam, cô ta không biết Nghê Tư Nam thu được chính là cái gì.

Nghê Ninh nói: “Còn có chị của tôi nữa.”

Bạn tốt nói: “Đó là bởi vì chị ta là vị hôn thê của Phó thiếu.”

Nghê Ninh lúc này mới cao hứng lên, trong lúc lơ đãng lộ ra biểu cảm thẹn thùng, làm cho nhóm thiên kim đang thổi phòng kia dấy lên nghi ngờ.

Chẳng lẽ ——

Phó tổng cùng cô ta có quan hệ gì đó?

Các nàng vốn dĩ chính là quan hệ plastic, những lời khen ngợi này đều là trong lòng nghĩ một đằng ngoài miệng nói một nẻo, ai ai cùng hoài nghi tính chân thật của việc này..

Nghê Ninh không giải thích, mà tùy ý bọn họ suy đoán.

Đứng ở một bên, Tưởng Cốc thật sự nhịn không được mà trào phúng một câu: “Tôi cảm thấy, cậu nhỏ của tôi không đế mức nông cạn như vậy.”

Nghê Ninh mới tròn 18 tuổi, cậu nhỏ lại không phải là cầm thú.

Tuy rằng anh ta cũng từng hoài nghi xu hướng giới tính của cậu mình, cũng từng suy đoán bộ dáng tương lai của mợ nhỏ sẽ như thế nào.

Hai người vừa hướng vào bên trong đi đến vừa nói chuyện.

Nghê Tư Nam phát biểu ý kiến: “Tôi cảm thấy anh nói không chừng là sai.”

Tưởng Cốc hỏi: “Nơi nào sai?”

Nghê Tư Nam nghiêm túc hỏi lại: “Anh nói xem, hiện tại có người đàn ông nào mà không yêu thích các cô gái trẻ đẹp, chẳng lẽ anh không thích?”

“…… Thích.”

“Cho nên, cậu nhỏ của anh không chừng cũng thích một tiểu kiều thê đấy.” Nghê Tư Nam nói còn không quên gật đầu, giống như chuyện này thật sự rất đáng tin.

Cô không hề có chút nào chột dạ khi bịa đặt Phó Ngộ Bắc như vậy.

Tưởng Cốc thế nhưng trong lúc nhất thời cũng bị thuyết phục.

Chỗ của bọn họ không nhiều người lắm, nhưng lại là chỗ duy nhất phải đi qua nếu như muốn tới khu vực sâu nhất ở phía trong, cũng không dự đoán được cuộc đối thoại của hai người đã bị người trên lầu hai nghe được rõ ràng.

Lục Vận nhìn về phía người đàn ông bên cạnh, “Hóa ra cậu thích tiểu kiều thê.”

Phó Ngộ Bắc nói: “Việc này cậu cũng tin.”

“Lời này nghe tới rất có đạo lý a.” Lục Vận xem náo nhiệt không chê to chuyện, “Cậu hiện tại cô đơn một mình, chuyện gì cũng có khả năng.”

Phó Ngộ Bắc lười phản ứng với anh ta, tựa ở phía trước cửa sổ.

Bởi vì hôm nay ở lại phòng làm việc có chút trễ, Nghê Tư Nam cũng không có thay quần áo, đứng ở dưới ánh đèn mờ nhạt, mắt ngọc mày ngài, nụ cười diễm lệ.

Lục Vận sờ sờ cằm, “Nguyên lai là cô ấy.”

Nói ra vị Nghê gia đại tiểu thư này thật sự xinh đẹp.

Phó Ngộ Bắc dời đi ánh mắt, không chút để ý mà gõ gõ cửa sổ bên cạnh, ngón tay thon dài, đốt ngón tay rõ ràng, tư thái lộ ra ưu nhã tùy ý.

“Nhìn dáng vẻ hình như là đang tìm người.” Lục Vận suy đoán nói: “Đồ vật trong tay cô ấy, không lẽ là đem một xấp bằng chứng trăng hoa của cháu trai cậu tới cáo trạng đấy chứ?”

Không thể nào là có chuyện làm ăn muốn hợp tác được, không hiện thực.

Phó Ngộ Bắc cười mắng, “Cậu nói lung tung gì vậy.”

Hắn kéo kéo cà vạt, giọng nói trầm thấp: “Cô ấy là tới đòi nợ.”

Lục Vận nghe những lời này, chỉ cảm thấy hiếm lạ, “Nói như thế nào, hai người các cậu có thể có nợ nần gì được……”

Phó Ngộ Bắc ở nước ngoài 5 năm, lúc này mới vừa về nước, tổng cộng mới mấy ngày mà thôi, cùng vị Nghê gia đại tiểu thư kia dường như cũng không gặp vài lần.

Chẳng lẽ là việc lúc còn ở nước ngoài?

Nhưng nhớ không lầm, 5 năm trước Nghê Tư Nam mới 17 tuổi.

Lục Vận bị chính suy nghĩ của mình làm cho hoảng sợ, khi đó Nghê Tư Nam còn chưa thành niên, bạn tốt của mình cũng không thể làm ra loại chuyện đáng sợ như vậy được.

“Đầu óc đen tối”

Phó Ngộ Bắc liếc nhìn anh ta một cái, rất rõ ràng anh ta đang suy nghĩ cái gì.

Lục Vận cười mỉa: “Tôi chỉ là suy nghĩ nhiều một chút mà thôi.”

Khi hai người đang nói chuyện, cửa phòng bao bị gõ vang.

Tưởng Cốc đứng ở cửa, còn không quên dò hỏi: “Kế hoạch của em viết cẩn thận chứ, đều không cho tôi xem một cái.”

Nghê Tư Nam nói: “Anh có phải là người đầu tư đâu.”

Tưởng Cốc im bặt, cảm thấy cũng rất có đạo lý.

Ninh Viên được thiết kế theo phong cách cổ điển, lầu hai càng thêm u tĩnh, thoang thoảng mùi trúc nhàn nhạt, thậm chí có thể nghe được âm thanh nước chảy.

Phàm là những người có thưởng thức đều thích những địa phương như vậy.

Tưởng Cốc dẫn đầu đẩy cửa ra, một nửa cảnh vật trong phòng đập vào mắt.

Nghê Tư Nam ở phía sau cậu ta, nhìn không tới bên trong, mới đi được hai bước đã nghe được một giọng nam không quen thuộc lên tiếng trêu chọc: “Chủ nợ của cậu tới kìai.”

Cô bước qua phải một bước, thấy rõ toàn bộ.

Phó Ngộ Bắc ngồi ở phía trước, hôm nay anh mặc một cái áo sơ mi màu đen, tư thái nhàn nhã, trước bàn đặt một ly trà, còn bốc lên khói nóng.

Anh đạm thanh nói: “Nói nhiều.”

Lục Vận nở nụ cười, tiếp đón bọn họ: “Mau tới đây, còn đứng đó làm gì.”

Tưởng Cốc hiển nhiên cùng bọn họ rất quen thuộc, tùy tiện mà ngồi xuống, “Tôi còn tưởng rằng hôm nay cậu nhỏ tới đây một mình chứ.”

“Bọn cậu nếu là không tới, vậy tôi liền ném mình mình cậu ta ở đây.” Lục Vận lắc đầu, “Nếm thử trà mới này.”

Hắn chỉ chỉ ấm trà, “Đây chính là nhờ phúc cậu nhỏ của cậu đấy.”

Ninh Viên là có trồng một vườn trà, ông chủ là một người thích uống trà, vốn dĩ chỉ muốn cùng bạn tốt của mình uống một ly, không nghĩ tới hương vị cũng không tồi..

Bất quá, không phải gieo trồng theo quy mô lớn, cho nên sản lượng cung ứng mỗi năm cũng rất ít.

Người bình thường muốn uống trà của Ninh Viên cũng nếm không được.

Nghê Tư Nam cùng mọi người uống qua một chút, nhưng cô cũng không thích uống trà, nếm không ra có gì khác biệt so với những loại trà khác.

Tưởng Cốc đổ hai ly.

“Cậu nhỏ người thật là bận rộn, cả ngày không rảnh.” Hắn thuận miệng nói, “Thật vất vả mới gặp được người ở đây.”

Phó Ngộ Bắc không nói chuyện, thong thả ung dung mà vuốt cổ tay áo.

Ngón tay của người đàn ông thon dài, xương cổ tay gầy nhưng rắn chắc lại xinh đẹp, đường cong lưu sướиɠ, land da trắng phát ra làn ánh sáng nhàn nhạt, các ngón tay khi sửa sang lại cổ tay áo động tác phá lệ hấp dẫn người khác.

Nghê Tư Nam từ trước đến nay là một người yêu cái đẹp.

Cũng thưởng thức hết thảy vẻ đẹp này.

Nhận thấy được ánh mắt đối diện vẫn luôn dừng ở trên người mình, Phó Ngộ Bắc dừng lại động tác, ngước mắt xem qua, “Viết xong chưa?”

Anh đặt chén trà xuống bên cạnh, phát ra một tiếng thanh vang.

“Đã viết tốt.” Nghê Tư Nam nhướng mày nói.

Nàng nói, thời điểm ngẩng đầu lên, chiếc cằm nhỏ tinh xảo xinh đẹp, một đường hợp với cần cổ thon dài đến chỗ xương quai xanh.

“Cô mười phần nắm chắc.” Phó Ngộ Bắc ngữ khí bình thản.

Kia đương nhiên.

Nhân sinh của Nghê Tư Nam chưa từng có hai chữ thất bại.

Với ý nghĩ như vậy, cô đem bảng kế hoạch đưa ra, PHá lệ có thể thấy được những ngon tay được sơn hồng tinh tế của cô, như mắt mèo phản quang.

“Chú Phó, ngài nhìn kỹ xem.”

Cô cố tình nhấn mạnh hai chữ, tràn ngập ám chỉ.

Quả nhiên là tuổi còn nhỏ, không kiềm chế được tính tình.

Phó Ngộ Bắc nghĩ như thế, đôi mắt thâm thúy, thần sắc như thường, rút ra bản kế hoạch kia, không chút để ý mà mở ra xem.

Thì ra là muốn tìm nhà đầu tư.

Lục Vận nghe vậy cũng đoán được là tình huống như thế nào, kéo gần khoảng cách với Phó Ngộ Bắc đang xem tài liệu, hỏi: “Nếu là anh ta không đầu tư làm sao bây giờ?”

Nghê Tư Nam nói: “Không có khả năng.”

Phó Ngộ Bắc nhìn cô một cái.

Lục Vận cười, “Là cái gì không có khả năng?”

Nghê Tư Nam cảm thấy tên đàn ông này thật là nhiều chuyện, tính cách cùng Phó Ngộ Bắc cách biệt một trời một vực, không biết hai người này làm sao có thể trở thành bạn tốt của nhau?

Cô thanh thanh giọng nói, “Tôi tin tưởng vào mắt nhìn của Chú Phó.”

Thanh âm vừa ngoan ngoãn lại dịu dàng.

Chính là ném cho Phó Ngộ Bắc một củ khoai nóng bỏng tay, Lục Vận xem đến líu lưỡi, hắn cũng từng nghe qua tính cách của Nghê đại tiểu thư, không khỏi cảm thấy đồng tình với Phó Ngộ Bắc.

Cô đại tiểu thư này cũng không dễ lừa gạt.

Tưởng Cốc ngồi một bên toàn thân nổi lên một tầng da gà.

Hắn chưa từng thấy vị đại tiểu thư Nghê Tư Nam này làm nũng với lão gia tử ở bên ngoài bao giờ, hiện tại thế mà làm nũng với cậu nhỏ của hắn.

Đáng tiếc, đối cậu nhỏ của hắn đều là vô tác dụng.

-

Trong phòng bao hương trà lượn lờ.

Đây là lần đầu tiên Nghê Tư Nam cho người ta xem bản kế hoạch của mình.

Cô tìm ông nội muốn đầu tư tự nhiên là không cần bản kế hoạch, chỉ cần ông nội gật đầu là được, không cần quan tâm tới những người khác.

Phó Ngộ Bắc từ từ xem bản kế hoạch, ngẫu nhiên lật qua một tờ, tiếng lật giấy trong phòng nghe được có chút rõ ràng.

Nghê Tư Nam sốt ruột, nhưng cũng không tiện đánh gãy.

Sau nửa ngày, cô nhìn thấy chén trà trước mặt Phó Ngộ Bắc đã trống không, đôi mắt xinh đẹp bỗng sáng lên, giành việc với Lục Vận, “Để tôi.”

Như thế nào cũng là tới mời gọi đầu tư, Thái độ cũng phải tốt một chút.

“…… Được.”

Lục Vận rất có hứng thú mà nhìn cô.

Nghê Tư Nam tuy rằng không tinh trà nghệ, nhưng nhiều năm đi theo ông nội mưa dầm thấm đất, lấy ra biểu diễn cho người ngoài xem vẫn là có thể.

Quan trọng nhất chính là, động tác của cô rất xinh đẹp.

Tầm mắt của Phó Ngộ Bắc từ bản kế hoạch dời đi, dừng ở trên tay cô.

Các ngón tay mảnh khảnh trắng nõn cầm theo ấm trà, động tác mềm nhẹ, giống như một tiểu thư khuê các xuyên không từ thời cổ đại mà đến.

Ánh mắt anh tối đi vài phần.

“CHú Phó.” Nghê Tư Nam mặt mày niềm nở, “Mời ngài nếm thử.”

Phó Ngộ Bắc thực nể tình mà nhấp một ngụm.

Nghê Tư Nam vẫn nhìn chằm chằm người đối diện, người đàn ông ngược lại không nhanh không chậm mà đặt chén trà xuống, “Hương vị không tồi.”

“……”

Đến một câu khen ngợi cũng keo kiệt.

Nghê Tư Nam nghĩ thầm ông nội ở nhà còn dễ hầu hạ hơn nhiều.

Bản kế hoạch đương nhiên không thể xem xong trong một thời gian ngắn, Phó Ngộ Bắc nói sẽ xem thật kỹ, làm lòng tự trọng của cô bị đã kích thật lớn.

Giữa chừng Lục Vận có việc rời đi trước.

Tưởng Cốc ngồi một hồi cũng nhàm chán, hắn liền cùng mấy người bạn nói chuyện phiếm, chưa đến vài phút đã chốt kèo một cuộc hẹn.

Mông này chưa ngồi nóng chỗ đành phải rời đi.

“Khụ khụ.” Tưởng Cốc nhỏ giọng nói, “Nghê đại tiểu thư, bên ngoài có vài người huynh đệ đang chờ, tôi đi ra tìm bọn họ một lát.”

Nghê Tư Nam quét mắt, “Không phải đã nói tốt rồi sao.”

Tưởng Cốc bảo đảm: “Lần sau lần sau.”

Hắn sợ cô đổi ý, nói với Phó Ngộ Bắc một chút liền bay nhanh mà chuồn ra khỏi phòng bao, trong chớp mắt bên trong chỉ còn lại có hai người.

Phó Ngộ Bắc đưa cho cô, “Cầm.”

Nghê Tư Nam ngẩng đầu, ánh mắt vừa vặn dừng lại trên chiếc đồng hồ ở trên cổ tay anh, phản chiếu ra một ánh sáng chói mắt.

Cô nhíu mày, híp híp mắt, Giống như người mù duỗi tay ra.

Ngón tay chạm phải đồ vật cứng rắn, Nghê Tư Nam còn chưa phân biệt được đó là cái gì, cổ tay đã bị bắt lại, trên đỉnh đầu có thanh âm rơi xuống ——

“Sai vị trí rồi.”

Cảm giác lạnh lẽo theo đầu ngón tay truyền lại.

Nghê Tư Nam từ đáy lòng dâng lên một cảm giác kỳ lạ.

Thật giống như…… ở trên đường ngày hôm đó, lần đầu tiên gặp mặt Phó Ngộ Bắc, làm cho tâm thần cô bất an.

Phó Ngộ Bắc thu tay lại, rũ mắt nhìn cô.

Sau một lúc lâu, Nghê Tư Nam rốt cuộc cảm xúc của cô cũng khôi phục bình thường, thu lại bản kế hoạch, cô nói, “Chú Phó, ngài xem muốn đầu tư bao nhiêu ạ?”

Cô trắng trợn táo bạo mà hỏi thăm.

Phó Ngộ Bắc động tác ngừng lại, hỏi lại: “Cô muốn nhiều ít?”

“Ít nhất muốn chừng này.” Nghê Tư Nam vươn hai ngón tay, đến nỗi đơn vị liền để cho người đàn ông phía trước tự mình lĩnh hội lĩnh hội.

Phó Ngộ Bắc cười khẽ, thanh âm mát lạnh: “Ăn uống không nhỏ.”

Nghê Tư Nam cũng không trả lời.

Trên đầu ngón tay của Phó Ngộ Bắc vẫn còn lưu lại cảm xúc da thịt tinh tế vừa rồi, bất động thanh sắc mà nắn vuốt, nửa nheo lại mắt.

“Tôi sẽ suy xét.”

Nghê Tư Nam không hài lòng với câu trả lời này.

Cô bĩu môi, “Chú Phó, người thật là keo kiệt.”

Nghê Tư Nam còn chưa phục hồi lại tinh thần, đã bị anh dũng bản kế hoạch gõ nhẹ một chút lêи đỉиɦ đầu, theo bản năng mà trừng mắt nhìn qua.

Ngay cả bộ dáng tức giận cũng đặc biệt đáng yêu.

Phó Ngộ Bắc nhớ tới những gì nhìn thấy lần trước ở Nghê gia, cô kiêu ngạo mà đánh Phó Thành Xuyên một cái tát, bộ dáng kiêu căng ngạo mạn.

Tuổi trẻ tươi mới ập vào trước mặt.

“Bản kế hoạch này tôi viết chưa tốt sao?” Nghê Tư Nam thoáng suy nghĩ, bắt đầu chơi bài tình cảm, “Người ta chuẩn bị đã lâu.”

Cô cố tình đề cao âm lượng.

Phó Ngộ Bắc khẽ nhướng mày, chờ cô nói xong, mới thật sâu nhìn cô một cái, thanh tuyến trầm thấp ——

“Tôi là một thương nhân.”

“Lợi thế của cô chưa đủ.”

-

Này còn muốn cái gì lợi thế?

Một bản kế hoạch chi tiết tỉ mỉ như vậy còn chưa đủ sao, Nghê Tư Nam trên đường từ Ninh Viên trở về đều cân nhắc việc này, mãi vẫn không hiểu được.

Tân Hòa liếc mắt một cái liền nhìn ra cô chủ tâm tình không tốt, vội vàng rời khỏi văn phòng.