Chương 19: Người này vĩnh viễn không tuyển dụng

“Ngày hôm qua, cậu nhỏ của Tưởng Cốc tặng cậu cái gì vậy?” Chu Vị Vị đưa ra đề tài mới, “Hẳn là không phải đơn giản đi.”

Nhắc tới cái này, các thiên kim tiểu thư đều nhìn lại đây.

Ngày hôm qua, việc xảy ra trong Lễ trưởng thành của Nghê Ninh đa số các nàng ngồi đây đều chứng kiến, Phó tổng đưa lễ gặp mặt cho Nghê Tư Nam đã trở thành trung tâm chú ý của mọi người.

Nói không hâm mộ là nói dối.

Rốt cuộc, người đó chính là Phó Ngộ Bắc.

Bản thân Nghê Tư Nam và Phó Thành Xuyên đính hôn đã đủ làm người hâm mộ, tuy rằng Phó Thành Xuyên có tai tiếng, nhưng điều này trong giới hào môn là chuyện thường thấy.

Nghê Tư Nam chỉ chớp mắt liền thấy vài đôi mắt nhìn về phía mình.

Mạnh Tâm Mẫn đặc biệt chú ý, nàng rất muốn biết Phó Ngộ Bắc tặng lễ vật gì cho Nghê Tư Nam, tưởng tượng mà nói khẳng định chỉ là một vật tầm thường.

Ánh mắt của đàn ông đều như vậy.

Nghê Tư Nam phủi phủi vạt váy, bộ dáng không quan tâm lắm nói: “Ai nha, kỳ thật cũng không có gì, là một cái đồng hồ mà thôi.”

Mọi người hít vào một hơi.

“Thiết kế cổ điển, mặt đồng hồ hơi nhỏ, có đều khá vừa vặn với cổ tay mảnh khảnh của tôi, cùng với bộ lễ phục lúc trước của tôi rất hợp, lần sau nhất định sẽ mang ra tới cho mọi người cùng xem.”

Một một đám con cháu quyền quý mặt vô biểu tình, ở trong lòng không ngừng măng chửi.

—— được rồi được rồi, ai mà không biết tay của đại tiểu thư đây nhỏ dáng người đẹp, mặc trên người đều là hàng xa xỉ.

Quả nhiên đúng là Nghê đại tiểu thư danh bất hư truyền.

Nghê Tư Nam nhoẻn miệng cười, “Nói lên cũng khéo, Mạnh tiểu thư lúc trước không phải nói nhìn trúng đồng hồ của nhà này sao?”

Mạnh Tâm Mẫn:?

Nàng liền ăn dưa còn có thể liên lụy tới chính mình?

Mạnh Tâm Mẫn mắt trợn trắng, thở phì phì mà nói: “Làm sao có thể so được với Nghê đại tiểu thư, có trưởng bối tặng, còn tôi chỉ có thể tự mình mua.”

Nghê Tư Nam thực đồng ý gật đầu: “Đúng là như vậy.”

Mạnh Tâm Mẫn: “……”

Nàng liền không nên lắm miệng.

-

Bởi vì muốn có được khoản đầu tư của Phó Ngộ Bắc, Nghê Tư Nam đối chuyện này rất coi trọng, mấy ngày kế tiếp đều vùi đùi viết bản kế hoạch.

Nàng có bằng cấp ưu tú, tuy rằng ngày thường lười, nhưng không phải là không thể viết,chỉ là lâu không viết nên mở đầu tương đối gian nan.

Tân Hòa chờ cô vội xong mới gõ cửa.

“Lâm Ti Ti bên kia không biết vì cái gì đột nhiên xóa toàn bộ Weibo, còn làm cho Kim Vĩ gọi điện thoại tới xin lỗi.”

“Có thể là không có tiền.” Nghê Tư Nam suy đoán.

Rốt cuộc không phải ai cũng chịu nổi từng khoản chi phí lớn như thế để mua thủy quân, Lâm Ti Ti lại không phải là con cháu thế gia,hành động của Muse nàng thực chất không lường trước được.

Hơn nữa sau khi xóa Weibo, còn có không ít fans của cô ta bình luận phía dưới Weibo hỏi: “Ti Ti như thế nào đột nhiên xóa Weibo?”

“Tôi còn chờ cô cho cái phòng làm việc bất lương kia ra người ánh sáng đâu.”

“Tôi đều chuẩn bị tốt để đi ném đá Weibo của phòng làm việc đó đây.”

Lâm Ti Ti nhìn đến những bình luận này một chút cũng không thấy vui mừng, ngược lại cảm thấy bực bội, nếu bọn hạ hữu dụng một chuát, cô ta cũng không cần mua thuỷ quân.

Dưới sự tức giận cô ta trực tiếp tuyên bố ngã bệnh, muốn lui về nghỉ ngơi một đoạn thời gian.

Nhìn đến Weibo thanh minh của ả bạch liên hoa kia, Nghê Tư Nam thập phần rộng lượng: “Chúng tôi thiện lương như vậy, không so đo với người bệnh.”

Tân Hòa tán đồng gật đầu.

Nhận viên ở bên ngài đi ngang qua nghe được những lời này đều cảm thấy đáng sợ, câu nói lần trước của Nghê tổng lập tức khiến cho hơn phân nửa tiền tiết kiệm của Lâm Ti Ti như nước chảy về biển đông.

Tân Hòa đưa một chồng giấy, “Đây đều là sơ lược lý lịch gần đây nhất.”

Nghê Tư Nam ừ một tiếng: “Đặt ở đây.”

Cô túy tay lật mở hai lý lịch sơ lược, Biểu tình của cô vốn đang rất hứng thú dần dần biến thành vô ngữ, một lời khó nói hết

Người viết bản lý lịch sơ lược này bị mù viết sao?

Mặt trên màu sắc rực rỡ, nhìn qua vinh dự rất nhiều, nhưng cẩn thận phân biệt, một cái đáng giá cũng không có.

Muse là phòng làm việc chuyên thiết kế trang phụ, cho nên cũng có người ở đầu bản lý lịch sơ lược đính kèm thêm một bản thảo thiết kế của mình, Tân Hòa đều đã phân loại riêng ra.

Thoạt nhìn qua thiết kế thật xinh đẹp.

Nhưng Nghê Tư Nam sắc mặt lại lạnh xuống dưới.

Bởi vì này bản thảo thiết kế này là sao chép.

Trong giới thời trang nhiều người có xu hướng thời trang giống nhau là điều bình thường nhưng cũng có những hứng thú kinh điển, ngẫu nhiên có chút tương tự thì có thể nói là tham khảo ý tưởng, còn sao chép y bản gốc thì thật là….

Trước mắt này trương liền trực tiếp làm được đến bước cuối cùng.

Hơn nữa đối phương tựa hồ còn rất đắc ý, còn nói là thiết kế mà mình từng đạt giải nhất trong cuộc thi thiết kế ở trường.

Tác phẩm mà hắn sao chép hết sức đại chúng, người khác nhìn không điều khác thường, nhưng Nghê Tư Nam nhìn ra được.

Vì các nhà thiết kế đã từng làm lễ phục cho cô nhiều đếm không xuể, chưa kể đến các thợ may ưu tú tham gia, chút thủ đoạn này làm sao qua mắt được cô.

Nghê Tư Nam gọi Tân Hòa, “Người này, vĩnh không tuyển dụng.”

Tân Hòa hỏi: “Làm sao vậy?”

Nghê Tư Nam nói: “Sao chép.”

Tân Hòa lần đầu tiên nhìn thấy bộ dáng nghiêm túc của cô, nghiêm túc gật đầu: “Được.”

Bị chuyện này làm mất hết hứng thú, Nghê Tư Nam không tiếp tục xem các bản lý lịch sơ lược còn lại, tâm tình làm bản kế hoạch cũng không có.

Trong ngành thiết kế sao chép là điều tối kỵ.

Lúc này Tưởng Cốc gọi điện thoại đến an ủi: “Nghê đại tiểu thư gần đây làm việc rất nghiêm túc nha, các buổi tụ hội đều không tham gia?”

Nghê Tư Nam hừ một tiếng: “Tôi đang làm bản kế hoạch.”

“Bản kế hoạch gì”

“Bản kế hoạch lừa cậu nhỏ của anh đầu tư cho tôi.”

“……”

Thẳng thắn như vậy, không sợ hắn mách lẻo sao?

Tưởng Cốc cân nhắc một chút, nghiêm túc mở miệng: “Cậu nhỏ của tôi yêu cầu rất cao, em xác định có thể từ trong tay cậu lừa được tiền đầu tư?”

Chính là rất nhiều người cũng chưa thành công.

Nghê Tư Nam cảm thấy anh ta nói có đạo lý.

Nếu như nghiêm túc viết một bản kế hoạch, kết quả Phó Ngộ Bắc không hề coi trọng, kia chẳng phải là lãng phí thời gian quý báu của cô hay sao?

Cô mới không cần làm loại công việc vô ích này.

Tưởng Cốc nói: “Lúc này tác dụng của tôi liền tới rồi đi.”

Hắn đắc ý mà khoe ra: “Có tôi ra ngựa, chuyện đầu tư chỉ trong một nốt nhạc.”

“Dựa vào anh?” Nghê Tư Nam nghi ngờ.

“Nói như thế nào tôi cũng là Thân cháu ngoại.” Tưởng Cốc không cao hứng, “Tôi lại không phải là cái tên Phó Thành Xuyên vô dụng kia.”

Nghê Tư Nam không hề đả kích hắn, “Vậy tôi chờ tin tức tốt của anh.”

-

Sự thật chứng minh, thân cháu ngoại cũng vô dụng.

Tưởng Cốc đến mặt của Phó Ngộ Bắc cũng chưa nhìn thấy, bởi vì Phó Ngộ Bắc mới vừa về Nam Thành, sự vụ hỗn loạn, không có thời gian thấy tiểu bối.

Nghê Tư Nam bước đầu nghĩ bản thảo cho bản kế hoạch.

Sau đó, cô gọi điện thoại cho tập đoàn Kinh Tế, sau khi báo tên cô cuộc gọi rất nhanh liền chuyển tiếp tới trợ lý tổng giám đốc bên kia.

Trợ lý Kiều tiếp điện thoại, “Nghê tiểu thư?”

“Trợ lý Kiềuphải không?” Nghê Tư Nam biết thể hiện thái độ thế nào trong những trường hợp như thế này, “Tô muốn hỏi, không biết chiều nay Phó tổng có mặt ở công ty không?”

“Cái này.” Kiều Lộ do dự hai giây, “Phó tổng buổi chiều không ở.”

Nghê Tư Nam hỏi: “Vậy còn ngày mai thì sao?”

Kiều Lộ nói: “Ngày mai cả ngày Phó tổng đều không ở công ty.”

Nghê Tư Nam không kiên nhẫn hỏi lại, “Vậy phiền anh nói với anh ta khi nào có rảnh, tôi có việc muốn nói cùng anh ta, nói với anh cũng vô dụng.”

“……” Kiều Lộ đột nhiên không kịp phòng ngừa.

Đại tiểu thư này tính tình cũng thật lớn a.

Nhưng mà lịch trình của Phó Ngộ Bắc đều đã đầy, cho nên Nghê Tư Nam chú định không chiếm được đáp án, thở phì phì mà đi rồi.

Kiều Lộ đối với nội tâm, thở dài.

Phó tổng mới vừa về Nam Thành, trừ bỏ một ít việc ở bên ngoài của tập đoàn Kinh Tế, còn có một cuộc phỏng vấn về kinh tế tài chính đã hẹn trước.

Toàn bộ thương giới đều chờ đợi màn lộ diện tiếp theo của anh ta.

Lần gần nhất Phó Ngộ Bắc tiếp thu phỏng vấn của tạp chí trong nước cũng đã mấy năm trước, lần này chủ biên của tạp chí đã đợi rất lâu mới bắt được cuộc phỏng vấn này.

“Phó Ngộ Bắc” này ba chữ liền chú định sẽ hấp dẫn mọi người.

Bất quá trước giờ tan tầm, Tưởng Cốc mang đến tin tức tốt: “Cậu nhỏ của tôi lát nữa sẽ đến Ninh Viên, chúng ta cũng qua đi.”

Nghê Tư Nam sóng mắt vừa chuyển, “Được.”

Chạng vạng, Ninh Viên đèn đuốc sáng trưng.

Nơi này có ghế lô, nhưng cũng có khu vực nữa công khai dành cho con cháu nhà giàu ngoạn nhạc, nơi bọn họ đi trước đúng là nơi đó.

Tưởng Cốc u thanh: “Đó có phải em gái của em không?”

Nghê Tư Nam giương mắt qua xem, quả nhiên là Nghê Ninh.

Nghê Ninh còn không biết cô đang ở phía sau, đang ở nghe bạn mình nói chuyện: “Thật vậy chăng, chính là vòng cổ này sao, thật là đẹp mắt.”