Chương 9

Không thấy ai lên tiếng, người đàn ông đó liền dùng sức đẩy cửa vào. Cô không lại nên đầnh thả tay, phía ngoài đẩy mạnh vào làm người đàn ông mất cân bằng kéo theo cô cùng ngã xuống.

Lúc mở mắt ra, thì cô bỗng kinh hãi: "Vậy mà mình lại hôn phải người đàn ông xa lạ, chứ không phải với người mình yêu!"

Trân Nhi vội đẩy người đàn ông đó ra, rồi cho cái tát: "Biếи ŧɦái." Xong đứng dậy quay người bỏ đi, trong khi người đó chưa kịp hiểu gì.

Thấy cô đi khuất cánh cửa không thèm quay đầu lại, Bùi Triết vội xoa bên mặt thấy vẫn còn đau. Hồi đó giờ, chưa bao giờ anh bị phụ nữ đánh, thế mà bị đánh trong tình trạng này.

Nhưng cũng lần đầu tiên, anh sờ đôi môi của mình rồi nghĩ: "Thật mềm mại, ngọt như kẹo sữa vậy." Bỗng có tiếng bước chân đi vào, cắt đứt mạch suy nghĩ của anh.

"Bùi tổng, sao anh lại ngồi dưới đất vậy? Giám đốc Tôn đang chờ anh ký hợp đồng đấy!" Thư ký Nghiêm vừa đỡ giám đốc của mình lên, vừa hỏi.

Bùi Triết vội đứng dậy nói: "Tôi đi vào bị trượt té, được rồi về phòng rồi nói tiếp, đừng đứng chỗ này nói chuyện nữa." Cả hai cùng đi về phòng.

Trân Nhi đứng trước cửa phòng, hít thật sau để lấy lại tinh thần, rồi mới mở cửa đi vào.

"Sao cậu đi lâu vậy Trân Nhi, bọn tớ ăn sắp hết bàn rồi. Chút nữa cậu có đi hát với bọn mình không?" Cô ấy thấy cô đi vào liền hỏi.

"Mai mình phải đi làm sớm, nên chắc không tham gia được, để bữa sau rồi đi nha." Cô vừa ngồi vào bàn, vừa từ chối khéo.

Tan tiệc, cô tạm biệt Tiểu Chu rồi đạp xe về, giữa chừng thì dây xích xe bị đứt ra.

Cô cảm thán: "Lại phải dắt xe về nữa rồi!"

May thay phía trước có sửa xe, không biết khi nào mới về tới nhà.

Sáng hôm sau, cô vội dậy sớm rồi chuẩn bị đồ ăn sáng cho Tiểu Chu lun, khi nào dậy cô ấy sẽ ăn sau.

Lúc tới công ty, mọi người vẫn còn thưa thớt, cô liền chờ thang máy rồi lên phòng ban của mình.

Trong phòng mọi người đang chờ lịch sắp xếp công việc cho tầng người, cô mới vào nên được xếp dọn phòng vệ sinh tầng cao.

Lúc đầu, cô còn siêng năng dọn dẹp kỹ càng, nhưng qua hai tầng cô thấy hai tay như rã rời.

Đến giờ cơm, Trân Nhi đi về phía nhà ăn, cô lấy một ít thứ ăn rồi đi về phía bàn trống ngồi. Bỗng có người đập lên vai cô rồi cất giọng: "Sao lại ăn một mình vậy, nào lại đây ngồi, toàn phòng ban bọn mình thôi."