"Happy birthday to Trân! Happy birthday to Trân! Happy birthday, happy birthday to Trân!"
Trân Nhi khá bất ngờ, không nghĩ là sẽ tổ chức sinh nhật cho cô. Cô rưng rưng nước đầy cảm động nhìn Tiểu Chu như muốn chạy qua ôm chầm cô ấy vậy, may có một người nữa ở đây nữa nên thôi.
Cô vội lên tiếng: "Cảm ơn cậu nhiều vì đã tổ chức sinh nhật cho mình! Mà cậu có quên gì không?"
Cô ấy cười khì: "Giới thiệu với cậu, đây là bạn trai tớ tên Đặng Khiên!" Rồi cô ấy quay qua bạn trai nói: "Đây là Trân Nhi, bạn thân nhất của em!"
Đặng Khiên quay qua đòi bắt tay với cô: "Rất vui được gặp, cô ấy hay nhắc cô với tôi lắm, giờ mới được gặp."
Trân Nhi vội cười rồi khều khều Tiểu Chu, vì cô ngại giao tiếp với người khác.
"Thôi mau ước với thổi nến đi, rồi còn ăn nữa, mình đói quá rồi." Cô ấy đẩy nhẹ cô tới bàn bánh kem rồi nói.
Làm thủ tục xong, mọi người cùng ngồi vào bàn ăn, cô chỉ biết cắm đầu vào ăn còn Tiểu Chu phụ trách ngoại giao. Lâu lâu, chủ đề tới cô thì chỉ biết "Ừ!", "Được!"
Cô định đưa ly lên chúc mừng thì vô ý rượu bên trong bị sánh ra ngoài, rơi lên áo cô.
Trân Nhi vội đứng dậy: "Mình vào phòng vệ sinh tí, cậu cứ ngồi ăn tiếp đi."
"Có cần mình giúp gì không?" Cô ấy liếc nhìn cái áo bị dính rượu rồi nói.
"Không sao, mình giải quyết được!" Vừa nói xong, cô vội mở cửa đi ra.
Ra khỏi phòng thì nhìn quanh rộng quá, cô không biết phòng vệ sinh nằm ở đâu. Lại nghĩ: "Chẳng lẽ lại quay vào phòng hỏi Tiểu Chu! Thôi tự tìm thì hơn."
Trân Nhi vơ vội một phục vụ bàn đi qua để hỏi, "Cho hỏi phòng vệ sinh ở chỗ nào vậy?"
Cậu chàng dừng lại nhìn cô nói: "Dạ, quý khách đi hết hành lang phía tay trái là thấy."
Cô gật đầu cảm ơn, rồi chạy vội qua.
Chàng trai nhìn cô đi khuất thì ngơ ngác, nói thầm: "Hình như nhà toilet bên trái nữ đang sửa chữa thì phải?"
Đến nơi, cô thấy bảng đang sửa chữa thì không biết nên làm sao đây. Nhìn phòng đối diện, cô nảy ra ý lên suy nghĩ muốn qua nhà vệ sinh nam.
Trân Nhi vội nhìn trước nhìn sau, thấy bên kia không ai liền chạy nhanh qua. Mở cửa hé thấy không có ai, cô phóng nhanh vào rồi đóng cửa lại.
"Ôi! Sao không ra nhỉ, chắc về nhà giặt lại thôi." Cô loay hoay vò áo nghĩ.
Thì bỗng ngoài cửa có tiếng gõ nhẹ, "Có ai không?"
Cô thấy vậy liền tới cửa khoá chốt lại nhưng chốt lại không khoá được, nên đành kéo cửa lại.
"Này! Người bên trong xong chưa, để người khác còn đi vệ sinh chứ?" Giọng nói hơi mất kiên nhẫn.