Bước vào, mọi người nhìn cô với vẻ tò mò, cô lên tiếng giới thiệu trước: "Chào mọi người! Em tên là Diệp Trân, mọi người có thể gọi là Trân Nhi cũng được. Em là nhân viên mới đến, mong mọi người chỉ dạy thêm."
Bà cô trông đứng tuổi lên tiếng: "Tôi tên là Ngô Thanh, cứ gọi là thím Ngô như mọi người hay gọi đi. Tôi là trưởng bộ phận ở đây, nếu có gì không hiểu cứ gọi tôi."
Lần lượt ba cô gái đằng sau cũng giới thiệu, cô gái bên trái chỉ lần lượt: "Tôi tên Đặng Thiền, kế bên là Tiểu Mai và Cố Ninh, mọi người làm quen với nhau đi."
Đặng Thiền nhìn cô cười nói: "Nào, để tôi dẫn cô đi tham quan, làm quen với công việc."
Cô gật đầu chào mọi người rồi đi theo Đặng Thiền, cô ấy hướng dẫn rất tỉ mỉ, chỗ nào được đi chỗ nào cấm.
Càng công ty lớn quy tắc càng nhiều, mọi thứ đều phải tuân thủ, được cái công ty rất hào phóng trong việc lương và tiền thưởng nên rất nhiều người muốn vào chỗ này làm.
Tan ca, cô chào tạm biệt mọi người rồi đạp xe về, lúc cô vừa chạy qua bên kia đường thì thấy Trương Phong đang đi ra từ công ty.
Cô vội kêu lớn: "Trương Phong! Trương Phong!"
Nhưng hình như cậu ấy không nghe thấy, nên đã lên xe rồi đi mất. Cô cảm thấy thành phố thật bé nhỏ, đi một vòng tròn rồi mọi người sẽ lại gặp nhau.
Lúc cô đang cảm thán thì tiếng chuông điện thoại reo lên, cô đành nhấc máy: "Alo! Tiểu Chu sao đấy, tối lại không về ăn cơm à?"
Cô ấy cười cười nói: "Cậu về chưa? Tối nay, có hẹn không? Không thì đi ăn với mình nha, có một bất ngờ dành cho cậu đấy."
"Được thôi! Ở đâu vậy, có gì mình chạy qua luôn." Cô nghe địa chỉ xong, cất điện thoại rồi đạp xe đến chỗ hẹn, may cũng gần đây.
Cô choáng trước nhà hàng này, nhìn nó sang và người vào trong ăn mặc cũng sang trọng nữa. Không biết cô ăn mặc như vậy có bị đuổi ra không biết.
Cô lấy điện thoại ra gọi cho Tiểu Chu: "Alo! Tớ tới rồi đây, cậu ra đón đi." Rồi cúp máy không chờ cô ấy nói thêm.
Sau nửa giờ, mới thấy cô ấy ló cái đầu ra xem. Cô nhìn cô ấy là muốn bay tới đánh ghê, đi ăn nhà hàng sang trọng thì phải báo trước để chuẩn bị chứ.
"Tớ chỉ muốn tạo bất ngờ cho cậu thôi mà, đừng giận nữa." Cô ấy ôm cánh tay cô nũng nịu hối lỗi.
Cô đi theo cô ấy vào trong, đi ngang qua mấy bàn ai cũng ngước nhìn tụi cô cả.
Tới phòng, cô ấy chợt bịt mắt cô lại rồi dẫn vào phòng, đến giữa phòng thì cô ấy gỡ tay xuống.