Tan làm, cô vội lên xe rồi đạp ra quán ăn gần đó để lót dạ.
Đang ăn, bỗng đằng xa có một cô gái đang đi ra từ tiệm áo quần, cô ngước nhìn lên thì thấy khuôn mặt cô gái đó rất quen.
Khi nhớ ra, cô vội tính tiền chạy lại coi có phải Thu Nguyệt không? Lúc tới đó đã không còn ai nữa.
Cô lủi thủi đạp xe về nhà.
Nằm trên giường, cô trăn trọc suy nghĩ: "Đó có phải Thu Nguyệt không? Cô ấy khác xưa quá, cách ăn mặc cũng sang lên nữa. Vì sao cô ấy không chịu liên lạc với cô?"
Những câu hỏi cứ lặp đi lặp lại, rồi chìm vào giấc ngủ khi nào mà không hay.
Báo thức reo, cô tắt rồi chùm chăn ngủ tiếp. Ngoài cửa, Tiểu Chu thấy ổn quá bỗng gõ cửa: "Này Trân Nhi! Dậy ăn sáng nào."
Cô mò mò mắt nhắm, mở cửa đi đánh răng, rửa mặt rồi đi đến bàn.
Tiểu Chu thấy cô làm mấy động tác như robot vội lắc đầu, rồi đi vào làm bữa sáng tiếp.
"Trân Nhi, tối cậu ngủ trễ hay sao sáng thấy uể oải vậy! Người không có sức sống nào vậy?" Cô ấy bỏ bữa sáng xuống hỏi cô.
"Không ngủ được, lo chàng trai cậu xem mắt bị người nào đó thịt." Cô cười cười chọc cô ấy.
Có tin nhắn đến, cô mở ra thì thấy mình được nhận vào làm việc cho một công ty lớn.
"Mình mới nhận được công việc mới này, mai bắt đầu đi làm rồi." Cô báo cáo lại.
Tiểu Chu nhìn cười: "Được rồi, ăn xong ngủ lấy sức đi, mai còn đi làm nữa."
Trông cô ấy không để ý cô sẽ làm công việc gì ấy nhỉ, mà mới quen đến giờ cô ấy luôn tôn trọng quyết định của cô.
Ngủ một giấc đến tối, cô dậy mở cửa thì thấy đèn trong nhà tắt, cô gọi thử: "Tiểu Chu! Tiểu Chu." Thì thấy im lặng chỉ có tiếng cô gọi.
Tiến lại gần tủ lạnh để lấy nước, cô thấy tờ ghi chú: "Tối nay, tớ có hẹn nên không ăn cùng cậu được!"
Cô đành ra siêu thị để giải quyết nhanh cho rồi, chứ trưa không ăn nên giờ bụng đang đánh trống đây.
Sáng hôm sau, cô dậy thật sớm chuẩn bị đâu vào đó rồi chạy xe đạp tới chỗ làm.
Đứng từ dưới nhìn lên cao, còn phải ngửa đầu ra còn chưa nhìn tới. Một công ty lớn còn đồ sộ nữa chứ, làm trong này kể cả công việc gì cũng đủ thấy tự hào rồi.
Cô đi vào, rồi tới phòng tạp vụ để nhận việc. Loay hoay hỏi quanh mới tới phòng, công nhận nơi đây rộng ghê.
Trong phòng có bốn người, một bác gái đã lớn tuổi rồi và ba cô gái cũng hai mấy tuổi.