Chương 5

Năm năm sau.

"Reng! Reng! Reng!"

Tiếng điện thoại đổ chuông, cô với lấy điện thoại rồi nghe: "Alo! Ai vậy?"

Trong điện thoại vang lên tiếng thét thật lớn: "Này! Hôm nay không phải cậu làm thế mình hả? Sao còn chưa tới nữa."

Cô bật dậy nhìn vào điện thoại rồi nói: "Tớ đang tới đây! Tớ quên để báo thức, xin lỗi nha!"

Vừa nói xong, cô cúp máy cái rúp không cho bên kia nói thêm gì, rồi đánh răng và thay đồ một cách nhanh chóng.

Trân Nhi cưỡi chiếc xe phóng nhanh, rẽ các ngã quen thuộc mà cô hay đi để kịp đến nhanh nhất.

Bỗng nhiên, khi cô rẽ qua một ngã cuối để đến tiệm, thì bỗng đâm sầm vào một người đàn ông cũng đang rẽ.

Người cô đè lên người đàn ông mang vest vừa rẽ, còn chiếc xe thì nằm đè ngay lên chân cô.

Trân Nhi vội chống tay lên ngực của người đàn ông đó, thầm nghĩ: "Thật săn chắc, chắc phía dưới cũng sáu múi nhỉ."

Cô định sờ xuống dưới thì người đàn ông cất lời trước: "Này cô! Có thể đứng lên trước được không?"

Cô giật mình, loay hoay kéo chân mình ra khỏi xe đạp rồi đứng dậy, chân bị va mạnh vào xe nên chân bị bầm nơi mắt cá.

Cô cà nhắc vươn tay đỡ người đàn ông đó lên, rồi nói: "Xin lỗi! Tôi không cố ý, mong anh bỏ qua nha!"

Anh ta được cô đỡ lên vừa gĩu áo quần vừa nhìn cô nói: "Lần sau đi nhớ chú ý chút, được rồi cô đi đi."

Cô vội cười cười rồi nói: "Vâng! Tôi biết rồi, xin lỗi anh, vì tôi đang có việc nên chạy vội. Có gì anh thông cảm, bỏ qua lần này nha."

Anh ta nhìn đồng hồ rồi xoay người bỏ đi.

Cô thấy nhẹ nhõm hơn thì điện thoại vang lên, nhìn vào điện thoại cô liền tắt máy rồi dựng xe lên, đạp nhanh tới tiệm.

Vừa tới tiệm, bỗng một bóng người vồ lấy cô hỏi: "Sao giờ này cậu mới đến, tớ trễ hẹn đi coi mắt rồi."

"Xin lỗi cậu nhiều nha, do gặp chút chuyện nên mới tới lâu vậy! Thôi cậu mau đi đi không người ta về đấy." Cô vội khoanh tay cúi đầu nhận lỗi.

Cô ấy thấy dáng vẻ xin lỗi của cô bỗng bực cười: "Thôi tạm tha cho cậu, về mình tính sổ sau, đi đây."

Rồi cô ấy leo lên xe taxi để đến điểm hẹn, còn không quên quay đầu nói: "Tối nay, mình về trễ không cần đợi cơm nha."

Cô nhìn theo chiếc taxi vừa đi xong, thở dài một hơi rồi vào thay đồng phục .

Tiểu Chu là người cô gặp khi đang lúc khó khăn nhất, mới rời nhà lên thành phố, người cô không có một đồng nào trong tay.

Là Tiểu Chu đã giới thiệu việc làm cho cô và cho cô nơi ở, cô rất biết ơn cô ấy.