Chương 4

Cô lau tóc cho Thu Nguyệt, "Sao cậu lại tắm mưa thế, sao không biết tự chăm lo cho mình chứ?"

"Tớ không biết giờ phải làm sao hết, tớ bùn quá Trân Nhi ơi. Vì sao ba tớ không hiểu và thông cảm cho tớ chứ?" Cô ấy vừa khóc vừa hỏi cô.

Trân Nhi im lặng để cô ấy có thể trút hết những gì trong lòng ra.

Từ khi biết cô ấy đến giờ, cô ấy luôn tỏ ra mình mạnh mẽ cả, không thấy cô ấy khóc bao giờ.

Cô ấy rất yêu thương ba mình và em trai, dù cực nhọc nhưng vẫn lac quan. Từ nhỏ cô ấy luôn muốn có công việc lương cao để còn phụ giúp cho gia đình nhỏ ấy.

Kể một hồi, cô ấy gục trên vai cô, nước mắt vẫn vươn trên vai áo của cô, có vẻ như việc này đã hết sức chịu đựng của cô ấy.

Cô đỡ đầu cô ấy xuống gối, đắp chăn cho cô ấy, rồi nằm bên cạnh.

"Không biết sẽ còn chuyện gì xảy đến nữa nhỉ, cuộc sống yên bình có bị xáo trộn lên không?" Trân Nhi tự hỏi trong lòng.

Hôm sau, khi ánh nắng xen qua rèm cửa chiếu sáng căn phòng, cô quơ tay sờ bên kia giường thì thấy trống không.

Cô liền bật dậy nhìn, rồi mở cửa ra tìm khắp nơi.

Thấy căn phòng im lặng, chỉ có mình cô mà thôi, cô xoay người đi vào phòng mình.

Ngồi xuống bàn học, cô thấy có một tờ giấy kẹp vào quyển sách.

"Gửi Trân Nhi, bạn thân nhất của tớ. Có lẽ lúc cậu đọc được thư thì tớ đã đi rồi. Tớ không thể sống trong ngồi nhà lúc nào cũng lo sợ ba bán tớ đi cả. Nên tớ muốn đi tìm một hạnh phúc riêng mình và sự tự do của bản thân. Chúng ta sẽ còn gặp lại, khi chúng ta gặp lại sẽ có một tương lai tươi sáng hơn. Tạm biệt."

Đọc xong lá thư, cô thấy tim mình có một sự hụt hẫng và bị mất cân bằng.

Ai sau này cũng sẽ có lối đi của riêng mình, không ai đi đến cuối con đường với mình cả.

Nhưng không nghĩ đến sự chia xa này lại nhanh đến thế, không biết xa cách này sau gặp lại có còn thân nhau hay chỉ chào rồi bước qua nhau.

Sau đấy, Trân Nhi cũng nghe tin Trương Phong sắp chuyển trường, cũng không bất ngờ lắm, vì cũng nằm trong dữ liệu của bọn cô.

Trước một ngày chuyển đi, Trương Phong hẹn cô gặp mặt.

Trân Nhi và cậu ta vừa đi vừa ngắm biển, đột nhiên Trương Phong cất giọng hỏi cô: "Bữa giờ cậu có liên lạc gì với Thu Nguyệt không?"

"Không có! Cô ấy vẫn chưa chủ động liên lạc với mình." Cô nhìn đằng xa ngoài kia trả lời.

Trương Phong đăm chiêu rồi lấy ra tờ giấy viết rồi đưa cô: "Đây là số điện thoại của tôi, có gì nhớ giữ liên lạc với nhau. Chúng ta sẽ sau này sẽ còn gặp lại."

Cô nhìn chằm chằm cậu ấy, rồi cười nói: "Ừ! Nếu có mình sẽ liên lạc với cậu! Cậu đi mạnh giỏi, chúng ta sẽ còn gặp lại!"