Cậu ta nhìn cô chằm chằm rồi nói lý nhí: "Không sao!"
Thu Nguyệt nhìn Trân Nhi rồi nói: "Chúng ta dìu cậu ấy về thôi, mình tớ không nổi đâu! Hahaha."
Ba chúng tôi cuối cùng cũng lết bộ được về nhà của Trương Phong, may nó gần không cô với Thu Nguyệt đành vứt Trương Phong ven đường lun rồi.
Hai bọn cô ngồi khép nép trên sopha nhìn quanh khắp ngôi nhà, rồi nhìn sang bà nội cậu ấy đang băng bó cho cậu ta.
Người thì vừa sát khuẩn vừa la rầy cậu ta, còn cậu ta vừa nghe vừa cắn răng chịu đựng sự tra tấn này.
Sau đó, bọn cô mới biết người trông lớn tuổi đó là bà cậu ta. Bà cậu ấy quay qua cảm ơn các cô, rồi ngồi nói chuyện với nhau mới tìm hiểu thêm câu chuyện về cậu ấy.
Thì ra cậu ấy bị chuyển trường rất nhiều lần vì ba mẹ thường bị điều động chuyển đi, cậu ấy biết vậy nên không muốn làm bạn với ai sợ đi sẽ nuối tiếc không nỡ.
Nhìn tổng thế ngôi nhà rất rộng, nhưng nó lại thiếu hơi ấm nên cậu ấy rất cô đơn, bà nội cậu ấy mong các cô có thể đến chơi thường xuyên và quan tâm nhiều hơn.
Lúc các cô về còn cho nhiều bánh kẹo đem về nữa, cô nhìn sang Nguyệt nói: "Cậu thấy sao nếu chúng ta thu nhận cậu ấy vào nhóm tụi mình nhỉ? Cậu ấy thật giống tụi mình."
Nguyệt trầm ngâm suy nghĩ một lúc rồi nói: "Cậu nói cũng đúng, dù sao chúng ta cũng thiếu một người có nhan sắc."
Bọn cô nhìn nhau cùng phá lên cười.
Sáng nào, bọn cô cũng tới nhà chờ Trương Phong, rồi cùng nhau đi học.
Lúc đầu, Trương Phong còn lạnh lùng từ chối nhưng dần dà bị Thu Nguyệt bám với nũng nịu các thứ cũng phải đầu hàng.
Bởi vậy, Thu Nguyệt luôn giữ vị trí rất quan trọng, đó là có thể kết nối bọn cô lại với nhau.
Cả hai đều ngại để nói chuyện, dường như không có chủ đề chung để nói, nhưng có cô ấy thì không điểm chung thành có điểm chung cả.
Bọn cô chơi rất thân với nhau, đi đâu cũng có nhau, nhưng chuyện gì đến cũng sẽ đến.
Bỗng một hôm, tối đó trời sấm sét kèm theo mưa, cô đang ngồi học bài trong sân.
Trân Nhi nghe tiếng ai gọi bên hàng rào nhưng rất nhỏ, như thể không muốn kinh động người bên trong nhà.
Lò mò đi ra thì thấy Nguyệt đang xách túi hành lý nhỏ, chỉ đựng đủ mấy bộ quần áo.
Áo khoát trên người thì mỏng, bị mưa nên ướt hết cả, người thì run cầm cập lên vì lạnh.
Trân Nhi hỏi: "Cậu sao lại ở đây, nào mau vào nhà đi kẻo cảm lạnh. Trong nhà chỉ có chị mình thôi!"
Cô sợ cô ấy từ chối, nên kéo cô ấy vào nhà luôn, nếu còn ở ngoài ngày mai sẽ cảm mất.