Trân Nhi nhìn lên Thu Nguyệt đang ở bàn đầu, thì thấy ánh mắt cô ấy như dán chặt lên người cậu ấy.
Trân Nhi nghĩ thầm: "Này! Có thể đừng lộ ánh mắt si mê đó được không, mong cậu đừng sa vào lưới tình là được."
Nhưng suốt hai tuần liền, cô thấy Thu Nguyệt tìm đủ mọi cách để thu phục Trương Phong đều chưa thành công.
Trân Nhi thấy cậu chàng là một kẻ hướng nội, trong lớp không ai nói chuyện hay chơi chung với cậu ta cả. Nếu ai tới hỏi hay làm quen thì cậu ta thường tìm lý do để lãng tránh giao tiếp.
"Này Nguyệt! Hay là thôi bỏ đi, hai tuần rồi không thấy kết quả gì cả." Cô nhìn cô ấy với ánh mắt chán nản.
"Thôi là thôi thế nào, mình chưa tung hết tuyệt chiêu, cậu cứ từ từ sẽ thấy." Cô ấy nhìn cô với ánh mắt quyết tâm nếu không thành công sẽ không bỏ cuộc.
Cô thấy vậy cũng không nói gì thêm, sợ rằng nói thêm sẽ làm phật lòng cô ấy. Cứ để vài bữa xem sao rồi hẵng khuyên cô ấy.
"Vậy thôi chúng ta đi ăn gì đi, có câu nói: "Có thực mới vật được đạo" đúng không nào?" Cô cho ý kiến.
Cô ấy ấy cười lấp lánh nói: "Đúng vậy! Hôm nay bổn tiểu thư sẽ lấp đầy cái bụng xong sẽ nghĩ ra cách chinh phục tên Trương Phong kia!"
Vừa nói xong thì trong hẻm bỗng chuyền đến một tiếng nói phía trong vang dội ra, cô và Thu Nguyệt vội nép vào tường nhìn vào.
Thì thấy ba thằng nhìn giống lưu manh, người xăm hình đầy cánh tay, đang ép sát một học sinh nào đó để trấn lột. Nhìn kỹ vào mới thấy đó chính là Trương Phong, chúng tôi vừa nhắc xong, đúng là linh thiệt.
Sau đấy cô nghe thấy tên cầm đầu nói: "Mày có chịu đưa tiền không? Đừng để tui tao gặp mày ở đâu thì đánh ở đấy! Khôn hồn thì đưa hết đây."
Cô thấy Trương Phong không nói gì chỉ cúi mặt, trên mặt không biểu hiện gì cả, làm cho mấy tên kia tức giận chuẩn bị muốn đánh người.
Thấy sự việc không ổn, hai tụi cô bàn nhau. Coo sẽ đứng nép đây còn Thu Nguyệt sẽ đến làm nữ anh hùng, nếu sự việc không ổn sẽ mở còi cảnh sát lên rồi hô lên: "Cảnh sát đến!"
Cho mấy tên kia sợ mà chạy thôi chứ còn cách gì nữa.
Đúng như kế hoạch của bọn cô, bọn kia sợ bỏ chạy, cô thấy bọn chúng đã đi xa, nên một mon men lại gần xem thêm thế nào.
Thu Nguyệt đang đỡ Trương Phong dậy, người cậu ấy gầy chỉ cần một ngọn gió nào thổi sẽ bay mất.
Cô hỏi Thu Nguyệt: "Cậu ấy không sao chứ, có bị thương gì nghiêm trọng không?"