Tiểu Mai kéo cô qua bàn của cô ấy, Trân Nhi đành đi theo và cùng mọi người ngồi ăn.
Bỗng thấy mọi người nhao nhao, một nhóm đang tụ tập gần phòng riêng, cô cũng ngước nhìn theo mà không thấy gì.
Cô vội ghé tai Tiểu Mai nói nhỏ: "Tiểu Mai, đầu kia có gì mà tập trung đông vậy?"
Cô ấy ngước lên rồi cúi xuống ăn tiếp cơm của mình rồi nói: "Giám đốc Bùi cùng với các trưởng bộ phận đi ăn với nhau thôi, mấy người kia đều là fan của giám đốc đấy!"
Đặng Thiền tiếp lời: "Người gì vừa đẹp trai vừa giỏi, còn là người kế thừa tập đoàn nữa chứ! Ai mà không mong được nhìn trúng để làm Bùi phu nhân chứ."
Cố Ninh người không ngồi yên nãy giờ lên tiếng: "Nghe nói, giám đốc có vị hôn thê rồi, mấy người đó không biết xấu hổ còn muốn được chọn chứ."
Thím Ngô nãy giờ không nói gì, bỗng nói: "Các cô ăn nhanh lên! Công việc còn nhiều ở đó còn tám chuyện nữa."
Nghe vậy, mọi người vùi đầu vào ăn cơm, xong đứng dậy ai làm việc người nấy.
Cô đang lau dọn trong phòng thì Cố Ninh đi vào: "Trân Nhi, em lau dọn giùm chị hành lang, chị đau bụng cần đi gấp."
Trân Nhi gật đầu: "Được! Chị đi đi, em sắp xong rồi."
"Cảm ơn nha!". Nói xong, cô ấy đóng cửa lại rồi chạy đi.
Đang lau dọn hành lang, cô nghe giọng nói rất quen, mà người này đang quay lưng nói chuyện điện thoại.
Cô thấy vậy muốn lau chỗ khác, cô không muốn nghe lén chuyện người ta.
"Con biết rồi, tối nay con sẽ về gặp cô ấy, mẹ đừng có nghe cô ấy khóc than về con rồi gọi điện trách con. Con nhiều việc trong công ty lắm rồi. Thôi con cúp máy đây."
Anh mệt mỏi cúp máy, sao cứ làm phiền anh chuyện tình cảm thế nhỉ? Anh cũng đã đồng ý hẹn hò theo ý mẹ rồi, còn cô kia nữa chút chuyện vặt vãnh cũng đến tìm mẹ anh kể lể.
Bùi Triết thương tiếc cho bản thân mình, đẹp trai quá cũng khổ, cảm thán xong xoay người lại thì thấy có người đứng sau lưng mình đang chuẩn bị đi.
Anh chợt cất lời: "Này cô!"
Cô nghe tiếng kêu quay đầu lại.
Cả hai nhìn nhau đầy bất ngờ, cùng cất lời: " Cô (Anh) sao lại ở đây?"
Cô xông tới nắm áo vest, hùng hổ nói lớn: "Tên biếи ŧɦái này! Định vào đây làm gì hả? Ăn mặc sang trọng nữa, định tìm cô gái nào giở trò nữa. Có tin tôi báo cảnh sát không đấy."
Anh vội nắm tay cô đưa lên trên, ép người cô vào tường rồi nói: "Bữa đấy chỉ là sự cố nhỏ thôi, cô nói ai biếи ŧɦái hả? Nếu như biếи ŧɦái thì phải làm như vậy."
Anh ta sáp tới định hôn, cô vội nhắm chặt mắt lại, chớt nghe tiếng cười trên đầu. Cô biết mình bị cười nhạo, cơn tức lên cô giậm chân anh ta rồi kê gối vào giữa háng.
Anh ta thả tay cô, rồi ôm giữa háng ngồi thỏm xuống, một tay chỉ cô nói: "Cô!"
Cô cười rồi nói anh ta: "Sau này thấy tôi, nhớ đi đường vòng, tôi còn gặp anh coi chừng."
Cô làm động tác kê gối, rồi quay người bỏ đi.