Bảy giờ tối, trong phòng yên ắng chỉ còn tiếng video tiếng Anh phát ra khe khẽ, Tu Nguyệt ôm gối ngồi bên giường, đôi mắt chăm chú dõi theo phụ đề chạy trên màn hình, cố gắng tập trung để phân tán suy nghĩ miên man trong đầu.
Đột nhiên, điện thoại trên bàn rung lên, Tu Nguyệt mẫn cảm nhận ra số điện thoại kia, vội tắt video xem tin nhắn.
[Chử Hiên đang đến đón em, chuẩn bị đi.]
Chuẩn bị gì?
Đón cô? Đi đâu?
Trong khoảnh khắc ấy, vô vàn câu hỏi lướt qua đầu nhưng chẳng kịp nghĩ nữa, với tính khí thất thường của anh, dù là chuyện gì thì cô cũng không có quyền từ chối.
Không dám chậm trễ, Tu Nguyệt vội vã tắt video, cô leo xuống giường, luống cuống thay quần áo.
Chỉ chưa đầy mười phút, Chử Hiên đã xuất hiện dưới sân Tây Phủ, anh ta đứng thẳng tắp trong bộ vest đen chỉnh tề chỉ im lặng chờ đợi.
Mật Nhuyễn và Tu Nghiêu đều ngạc nhiên khi thấy xe dừng trước cổng.
“Giờ này Dữu đón con đi đâu?”
Tu Nguyệt mím môi, chính cô cũng không biết nên trả lời thế nào.
Chử Hiên cúi người, giọng cung kính thay cô đáp lời: “Thiếu gia có vài việc cần trao đổi với tiểu thư về chuyện học tập nên muốn gặp trực tiếp. Tiểu thư, mời lên xe.”
Nghe xong, Tu Nguyệt chỉ có thể gượng cười mượn cớ chào ba mẹ rồi bước lên xe.
Tu Nghiêu lẫn Mật Nhuyễn chỉ nhìn nhau chốc lát, không ai lên tiếng thêm lời nào.
Trên xe, Tu Nguyệt ngồi ghế sau, mười ngón tay siết chặt gấu váy, hô hấp cũng theo từng nhịp xe chạy mà rối loạn.
Mỗi khi nghĩ đến việc sắp gặp Tu Dữu, trong lòng cô lại vừa bất an vừa kháng cự nhưng cũng có một loại cảm giác không thể gọi tên, giống như sợi dây vô hình trói buộc, càng muốn trốn lại càng bị kéo chặt.
“Chúng ta đi đâu vậy?”
Chử Hiên dùng thái độ kính cẩn đáp: “Bạc Phủ, thiếu gia muốn tiểu thư tối nay tiếp tục qua đêm ở đó.”
“Cái gì?”
Tu Nguyệt không ngờ đến Tu Dữu lại muốn cô ở lại Bạc Phủ của anh.
“Thiếu gia vừa từ một buổi tiệc về, có uống chút rượu.”
Thấy Tu Nguyệt không trả lời, Chử Hiên nói tiếp: “Tâm trạng thiếu gia đang không tốt.”
Cho nên, tại sao lại kêu cô đến chỗ anh? Cô có thể giúp gì?
Tu Nguyệt muốn hỏi nhưng cuối cùng không biết phải bắt đầu từ đâu vẫn là im lặng.
Xe dừng tại Bạc Phủ, sau khi xuống xe, Tu Nguyệt được Chử Hiên dẫn lên phòng của Tu Dữu, trước cửa phòng Trương Huấn đang đứng với khay đồ trên tay.
Tu Nguyệt nhìn sơ qua thấy ly nước lọc và viên thuốc, cô cũng biết đó là thuốc giải rượu.
“Tiểu thư, phiền người.”
Trương Huấn giao trọng trách lại cho Tu Nguyệt, dù sao hai người họ cũng nhận ra sự đối xử đặc biệt của Tu Dữu dành cho Tu Nguyệt, nhìn có vẻ xa cách nhưng đã là rất gần so với những người khác.
Tu Nguyệt đột nhiên thấy áp lực, cô nhận lấy khay thuốc, Trương Huấn mở cửa giúp cô sau đó cô hít một hơi bước vào trong.
Mùi hương gỗ mát lạnh thoang thoảng nhanh chóng bao trùm lấy có thể nhỏ bé của Tu Nguyệt.
Một mùi hương thanh nhẹ, nịnh mũi nhưng cũng lạnh lẽo đầy tính áp chế.
“Anh hai?”
Phòng không bật đèn, rèm không mở, Tu Nguyệt cơ bản không thấy gì cả, bóng tối làm cô sợ hãi, bước chân dè chừng cùng lời nói thăm dò.
“Em có mang thuốc giải rượu… anh hai?”
Căn phòng im lặng đến mức khiến Tu Nguyệt dần có cảm giác nguy hiểm luôn rình rập mọi lúc mọi nơi, cô mò mẫm theo bức tường muốn bật đèn thì bất ngờ có một bàn tay duỗi ra nắm lấy cánh tay cô.
Tu Nguyệt hoảng hốt kêu một tiếng, khay thuốc trên tay rơi xuống đất, viên thuốc lăn lóc trên sàn, chiếc ly thủy tinh vang lên tiếng vỡ nứt.
Bàn tay kia siết chặt lấy cánh tay mảnh khảnh của cô, hơi lạnh từ lòng bàn tay nhanh chóng truyền sang, ngăn cô nhúc nhích.
Nhanh chóng, cả người cô bị bao trùm bởi mùi rượu nồng đượm xen lẫn hương gỗ lạnh, từng hơi thở phả xuống gáy khiến cô run rẩy.
Khoảng cách gần đến mức tiếng tim đập hỗn loạn của bản thân cũng bị phóng đại, át cả sự tĩnh mịch trong căn phòng.
“Anh hai…” Tu Nguyệt khẽ gọi, giọng yếu ớt hoảng loạn
Cô không nhìn thấy được gương mặt Tu Dữu lúc này nhưng cô có thể cảm nhận rõ ánh nhìn sắc bén như đè nén toàn bộ bóng tối xuống người mình.
Ngón tay anh trượt xuống cổ tay cô siết chặt lấy, trong bóng tối, ánh mắt anh phát sáng như loài dã thú đã xác định được con mồi.
Tu Nguyệt dường như sắp không thở nổi, cô giãy dụa muốn thoát ra, kèm theo tiếng kêu mềm yếu: “Anh hai… anh làm em đau.”
Rõ ràng lực tay nắm cổ tay cô rất mạnh khiến cô không khỏi thở hổn hển, hốc mắt cũng dần ươn ướt.
Tu Dữu hiện tại thật sự quá đáng sợ và lạ lẫm, không phải một người anh trai lãnh đạm, điềm tĩnh như mọi ngày mà cô thường thấy.
Một cổ bất an lẫn sợ hãi vây quanh lấy cô như thể cô sắp bị anh nuốt chửng.
Tiếng thở gấp gáp của Tu Nguyệt va chạm cùng hơi rượu phảng phất quanh người Tu Dữu khiến bầu không khí trở nên nóng bức đến nghẹt thở.
Cổ tay cô vẫn bị bàn tay anh kìm chặt, hơi sức mạnh mẽ đến mức khiến Tu Nguyệt không còn cảm giác máu lưu thông.
Cô cắn môi, trong đôi mắt trong veo thoáng hiện sự hoảng loạn cùng ủy khuất.
Ngay lúc Tu Nguyệt định mở miệng, đột ngột một cơn đau truyền đến từ cổ, tê rần lan khắp toàn thân.
Hai mắt Tu Nguyệt mở to, cô theo bản năng há miệng thở gấp, tim đập loạn nhịp.
Tu Dữu cắn cô!??